Nằm trên địa bàn tỉnh Nam Định, Thánh đường Bùi Chu được biết đến với những nóc chuông vút cao trên nền trời xanh thẳm hay soi mình bên dòng sông, những mái vòm không thua kém gì những thánh đường cổ kính Âu Châu...
Có lẽ ít có nơi nào trên đất nước Việt Nam mà các thánh đường công giáo lại tập trung với mật độ dày đặc như ở Nam Định, Thái Bình. Các nhà thờ chỉ cách nhau chừng từ 100 - 200 m, đứng ở nhà thờ này bạn đã có thể nhìn thấy 4, 5 nhà thờ ở xung quanh.
Một tour khám phá các nhà thờ không làm bạn mất nhiều thời gian và công sức ngược lại sẽ khiến bạn phải ngỡ ngàng trước sự kiêu sa, lộng lẫy của nhiều thánh đường.
.
Đầu tiên phải kể đến nhà thờ Phú Nhai nằm ở trung tâm của xã Xuân Phương, Xuân Trường, Nam Định, cách thị trấn Xuân Trường hơn 1km. Phú Nhai là một trong những ngôi nhà thờ có diện tích khá rộng lớn và cho đến nay vẫn được xem là một trong những thánh đường đẹp nhất Đông Dương.
Bên trong nhà thờ với mái vòm cao đẹp thiết kế xây dựng theo kiến trúc tây phương. Ánh nắng của buổi sớm mai hắt qua những ô kính lại càng khiến cho gian cung thánh được sơn son thiếp vàng trở nên lộng lẫy và những vị thánh trở nên sống động.
Nhà thờ Phú Nhai đã qua 3 lần xây cất. Lần đầu tiên là năm 1881, vì hoàn cảnh còn eo hẹp. Nhà thờ đã xây xong, nhưng chưa đúng như lòng mong ước, nên những thập niên về sau, giáo quyền đã đặt kế hoạch xây một Đền Thờ lớn hơn hoàn tất năm 1923.
Nhà thờ gốc có phong cách kiến trúc Gothic đậm dấu ấn Tây Ban Nha, sau được xây lại theo phong cách Gothic Pháp. Có kích thước: dài 80 mét, rộng 27 mét, cao 30 mét. Hai tháp chuông cao 44 mét đặt 4 quả chuông được đúc từ Pháp chuyển sang.
Chỉ cách nhà thờ Phú Nhai vài km là nhà thờ Bùi Chu thuộc địa phận xã Xuân Ngọc. Bùi Chu là nhà thờ chính tòa của giáo phận Bùi Chu.
Nhà thờ Bùi Chu được xây dựng dưới thời Pháp thuộc là một trong những nhà thờ nổi tiếng và lâu năm nhất nhì tỉnh Nam Định. Đến với nhà thờ này bạn còn có dịp nhìn ngắm và thậm chí là thổi thử chiếc kèn đồng lớn nhất Việt Nam.
Hàng năm thường có rất nhiều du khách thập phương về thăm viếng các nhà thờ và chiêm ngưỡng những nét kiến trúc tiêu biểu, đồng thời tìm hiểu lịch sử vùng giáo xứ Bùi Chu.
Đến với Bùi Chu, bạn không chỉ đang ghé thăm một xứ đạo lâu đời mà còn được chiêm ngưỡng vô vàn nhà thờ với kiến trúc đẹp và ấn tượng. Ở đây, làng nào cũng có nhà thờ của riêng mình.
Tiếng chuông nhà thờ văng vẳng trên khắp các cánh đồng xa gần, ngồi lặng thinh trong ngôi thánh đường cổ kính khiến cho bạn thấy tâm hồn thư thái và bình yên.
Thông tin thêm:
- Từ Hà Nội đến với Bùi Chu, đi thẳng đường quốc lộ 1A về với tỉnh Nam Định, rồi đi tiếp theo con đường qua chùa Cổ Lễ nổi tiếng để đến với huyện Xuân Trường. Từ đây, đã rất gần với địa phận của Bùi Chu, bạn nên hỏi đường để rẽ đúng nơi cần tìm hoặc có thể la cà tự khám phá các nhà thờ.
- Hiện nay, những người theo đạo công giáo đang tổ chức Tuần thánh (từ ngày 17-24/4) với rất nhiều những nghi thức và cuộc lễ rước sống động, nếu bạn đến trong dịp này sẽ biết thêm nhiều điều lý thú.
- Các nhà thờ đều mở cửa tự do và không thu bất cứ một loại phí nào tuy nhiên bạn nên giữ tác phong nghiêm trang, ăn mặc lịch sự khi ghé thăm các thánh đường.
Du lịch, GO! - Theo Afamily, ảnh internet
Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011
Chuyến phượt sau lúc... hồi sinh.
Ngày mai, nếu thời tiết vẫn tốt theo như dự báo từ các đài khí tượng thủy văn và ảnh vệ tinh - mình sẽ lên đường! Chuyến đi này mình và pà xã đã dự tính từ tháng trước nhưng phải dời lại vì mình bị ban đỏ, sau đó là những cơn mưa dầm dề.
Đây là một chuyến đi mà tụi mình cho là khá mềm mại: Khởi hành từ TP HCM vào lúc 5h sáng > qua cầu Phú Mỹ, qua phà Cát Lái - vượt Nhơn Trạch rồi theo QL 51 đến Bà Rịa. Từ Bà Rịa theo QL55 đi thị trấn Đất Đỏ > qua Xuyên Mộc rồi vào Hồ Cốc.
Vào đây chủ yếu vì bọn mình muốn tham quan lại vài bãi biển hoang dã rất đẹp mà trong chuyến dọc đường ven biển năm rồi có ghé qua, bây giờ vẫn thòm thèm.
Kế tiếp, đi Bình Châu rồi theo QL55 thì quẹo phải đi Lagi. Bọn mình sẽ ở lại Lagi một hai ngày để tham quan biển Cam Bình, Biển và đồi cát khúc Ba Thật rồi đi Kê Gà và hướng thẳng tới Phan Thiết, sẽ nghỉ tại đây để tham quan biển Đồi Dương và vài nơi khác..
Rời Phan Thiết, bọn mình sẽ đi theo vài tuyến đường heo hút... và thông ra QL1 - Chạy thẳng về Hàm Đức và tìm đường vào núi Bàu Thêu > hết đường là TL 706 > mình sẽ đi theo con đường "kinh khủng" Hòa Thắng > Hòa Phú để đến Phan Rí Cửa - nghỉ và tham quan bãi biển Đồi Dương (lại đồi dương!) tại đây.
Rời Phan Rí, bọn mình vượt Chí Công, Gành Son, Liên Hương, Cà Ná... đến Phan Rang. Ở thành phố "nóng như phang và nắng như rang" này một hai ngày để tham quan biển Ninh Chữ và nhiều nơi lân cận. Sau đó sẽ trở về, nếu đã phê rồi thì hồi gia bằng xe khách. Chuyến đi dự tính là vậy, mong rằng khi về sẽ lại có bài và ảnh cho pà kon coi chơi giải trí.
So với năm trước thì năm nay đi ít hơn nhiều vì đầu năm đến giờ bịnh liên miên, thân Dũng này gắn liền với nhà thương và phòng khám suốt từ mồng 2 tết đến giờ. Năm rồi vi vu gần chục chuyến thì năm nay: chuyến này mới chỉ là chuyến thứ 2! Biết sao bi giờ dù trong lòng vẫn muốn tung tăng mọi nơi lắm nhưng Trời cho "cục sức" bao nhiêu thì mình nhận bấy nhiêu. Dẫu gì hiện tại: sức mình đã khá ngon lành rồi, không dám ước ao gì hơn - Vậy nên: Bụi một chuyến!
Như bao lần trước: trong thời gian lượt phượt này: Du lịch, GO! buộc phải ngưng cập nhật dăm sáu ngày do cái máy tính bảng của mình xài là đồ cùi bắp, hàng nhái China - khó mà có chuyện login vô post bài được. Mong rằng tương lai có chút tiền sắm được cái Notebook nhí nhố nào đó thì mình sẽ vừa đi vừa post tin tức nóng hổi vừ thổi vừa ăn - Còn bi giờ thì chịu vậy, kiếm xu phượt đã muốn nát cả gáo dừa!
Chúc pà kon mạnh phẻ, dzui dzẻ nghen.
Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!
Đây là một chuyến đi mà tụi mình cho là khá mềm mại: Khởi hành từ TP HCM vào lúc 5h sáng > qua cầu Phú Mỹ, qua phà Cát Lái - vượt Nhơn Trạch rồi theo QL 51 đến Bà Rịa. Từ Bà Rịa theo QL55 đi thị trấn Đất Đỏ > qua Xuyên Mộc rồi vào Hồ Cốc.
Vào đây chủ yếu vì bọn mình muốn tham quan lại vài bãi biển hoang dã rất đẹp mà trong chuyến dọc đường ven biển năm rồi có ghé qua, bây giờ vẫn thòm thèm.
Kế tiếp, đi Bình Châu rồi theo QL55 thì quẹo phải đi Lagi. Bọn mình sẽ ở lại Lagi một hai ngày để tham quan biển Cam Bình, Biển và đồi cát khúc Ba Thật rồi đi Kê Gà và hướng thẳng tới Phan Thiết, sẽ nghỉ tại đây để tham quan biển Đồi Dương và vài nơi khác..
Rời Phan Thiết, bọn mình sẽ đi theo vài tuyến đường heo hút... và thông ra QL1 - Chạy thẳng về Hàm Đức và tìm đường vào núi Bàu Thêu > hết đường là TL 706 > mình sẽ đi theo con đường "kinh khủng" Hòa Thắng > Hòa Phú để đến Phan Rí Cửa - nghỉ và tham quan bãi biển Đồi Dương (lại đồi dương!) tại đây.
Rời Phan Rí, bọn mình vượt Chí Công, Gành Son, Liên Hương, Cà Ná... đến Phan Rang. Ở thành phố "nóng như phang và nắng như rang" này một hai ngày để tham quan biển Ninh Chữ và nhiều nơi lân cận. Sau đó sẽ trở về, nếu đã phê rồi thì hồi gia bằng xe khách. Chuyến đi dự tính là vậy, mong rằng khi về sẽ lại có bài và ảnh cho pà kon coi chơi giải trí.
So với năm trước thì năm nay đi ít hơn nhiều vì đầu năm đến giờ bịnh liên miên, thân Dũng này gắn liền với nhà thương và phòng khám suốt từ mồng 2 tết đến giờ. Năm rồi vi vu gần chục chuyến thì năm nay: chuyến này mới chỉ là chuyến thứ 2! Biết sao bi giờ dù trong lòng vẫn muốn tung tăng mọi nơi lắm nhưng Trời cho "cục sức" bao nhiêu thì mình nhận bấy nhiêu. Dẫu gì hiện tại: sức mình đã khá ngon lành rồi, không dám ước ao gì hơn - Vậy nên: Bụi một chuyến!
Như bao lần trước: trong thời gian lượt phượt này: Du lịch, GO! buộc phải ngưng cập nhật dăm sáu ngày do cái máy tính bảng của mình xài là đồ cùi bắp, hàng nhái China - khó mà có chuyện login vô post bài được. Mong rằng tương lai có chút tiền sắm được cái Notebook nhí nhố nào đó thì mình sẽ vừa đi vừa post tin tức nóng hổi vừ thổi vừa ăn - Còn bi giờ thì chịu vậy, kiếm xu phượt đã muốn nát cả gáo dừa!
Chúc pà kon mạnh phẻ, dzui dzẻ nghen.
Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!
Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011
Chuyện về các con đèo trên khắp mọi miền Việt Nam (Phần 14)
Chuyện về đèo Rù Rì (Nha Trang)
.
Con đèo này có cái tên nghe rất chi ấn tượng. Cái tên Rù Rì làm người ta nghĩ đến cái dốc cao, xe ô tô và xe máy bò lên cứ rù rà rù rì .... Có phải vậy?
Thực ra, cái tên đèo Rù Rì là cái tên nói về một loài chim, ngày xưa sống rất nhiều ở quanh những ngọn đồi và những vườn cây xung quanh khu vực đèo. Khi chiều tối, nó kêu rất "thảm thiết" và sau mỗi tiếng kêu là những tiếng rù dài trong "cổ họng"...
Chiều tà, tắt bóng dương, đi qua con đường mòn ở chân những quả đồi này, cứ thấy rờn rợn. Có người thì lại bảo, ở quanh khu vực đèo Rù Rì có quá nhiều bãi tha ma, nên oan hồn người chết "ám" vào những con chim đó .... Rợn người!!!
.
Đèo Rù Rì chỉ dài có 3km, từ cuối thành phố Nha Trang đi ra Ninh Hòa và là đường 1 chiều. Nếu đi theo đường quốc lộ 1 cũ từ bến xe ngoại tỉnh Nha Trang đi ra thì đi được, còn nếu đi từ Ninh Hòa vào Nha Trang thì chỉ đi dốc Rù Rì. Con dốc cao mới được làm và chỉ có 1 đường cua lên xuống dốc, chứ không vòng vèo như đèo Rù Rì cũ.
Xung quanh đèo Rù Rì là vô vàn những bãi tha ma. Từ bãi tha ma lính Cộng Hòa đến bãi tha ma người dân. Trên đỉnh đèo còn có 1 cái tượng Đức mẹ Maria giơ tay ban phước cho một vùng đất ngoại thành nghèo khổ. Ở con đèo này, có vô vàn những câu chuyện nên thơ có, đau thương có, cả mới lẫn xửa xừa xưa ....
Hải âu: Những con đèo Bác đã đi qua ,em cũng đã đi qua gần hết rồi ,vì lái xe là nghiệp của em mà !
Nhưng riêng đèo Rù rì này em có một lần chết hụt ở đó ! May mà số cô còn thương ,chuyện là như thế này :
Năm đó là vào năm 94 ,em đang chạy xe khách tuyến Nghệ An- Bảo Lộc Lâm đồng, hồi đó em chạy xe Khách loại IFAW50 do Đã nẵng đóng. Hôm ấy là sau tết, xuất bến trên xe đã gần 80 người cộng với 3 tấn nhíp ở trong xe cùng một nóc đầy hàng hóa và va ly của khách.
Mọi việc trên đường từ Vinh vào đèu thuận buồm xuôi gió - vào đến đèo Rù rì khoảng 11h30 .lên tới đỉnh. Theo thói quen em nhồi chân phanh để kiểm tra phanh, nhồi phát thứ nhát không sao. Bắt đầu đổ đèo thì đạp phanh thấy bụp một cái: mất phanh hoàn toàn! Lúc đó quá choáng, chỉ kịp bảo phụ xe đóng hết cửa lại (sợ khách nhảy ra ngoài thì toi) rồi xe cứ lao như điên xuống đèo. Phía bên Nha Trang rất dốc, xe oto toàn phải rù rì lên bằng số 1 nên gọi là đèo Rù rì .
Lúc xuống đến nửa đèo em đã định cho cả xe vào vách núi đá bên tay phải nhưng run rủi thế nào em quyết định cho nó lao tới đâu thì lao (Vì em quá quen đường biết rằng phía đèo bên nhà máy dệt này là thẳng). Tốc độ lúc đó em áng chừng lên khoảng 120km/h! Tránh được 5 cái xe đi ngược chiều - họ biết em mất phanh lao như điên lên đều phanh lại. Mỗi lần tránh xe là lốp trước lại nhấc lên khỏi mặt đường vì xe chở quá nặng.
Trên xe ai cũng tái mét, một sự im lặng chết chóc khoảng 5 phút... thì hết đèo - Có một đống gạch ,em phi vào ầm phát ủi tan tành đống gạch thì xe mới dừng hẳn lại được còn em thì 15p sau mới hoàn hồn .
Đúng là ơn giời, nhà em phúc to bằng cột đình nên bây giờ em mới ngồi đây kể chuyện hầu các bác được Từ vụ ấy chuyến nào qua em cũng đỗ lại thắp hương ở cái miếu to trên đỉnh đèo.
Sau này mới thấy em may mắn nhiều cái :
- Đèo Rù rì tuy rất tức dốc nhưng ngắn và thẳng, hôm đó mà có nhiều đoạn cua là em các bác xanh cỏ rồi..
- Hôm đó chủ nhật Công nhân nhà máy dệt họ nghỉ hết ,chứ không thì đúng giờ tan ca - ủi đâu chẳng có người ...
-Quyết định xử lý sớm, lấy vách núi làm phanh thì 80 người khách công với 3 tấn nhíp thì hậu quả khôn lường - em các bác chắc chẳng ngồi đây gõ được bàn phím nữa ...
Đôi lúc thấy sự sống và cái chết gần nhau quá các Bác ạ ...
Báo CA TP HCM: Hiệp sĩ trên đèo Hải Vân
Cuối tháng 5, chúng tôi đang “phượt” trên đèo Hải Vân thì chiếc xe máy bỗng xẹp lốp. Xung quanh chỉ toàn đồi núi, vực sâu thăm thẳm, đèo dốc nguy hiểm, vắng người qua lại, không hề có quán sửa xe nào. Nhìn kỹ vào vách đá, cô bạn tôi thốt lên khi thấy số điện thoại của người sửa xe. Mọi lo lắng tan biến khi 20 phút sau, một người đàn ông chạy xe máy mang theo bộ đồ nghề sửa xe đến. Phút chốc, xe được thay ruột, chúng tôi cảm ơn và trả thêm tiền công cho anh nhưng anh chỉ nhận đúng số tiền thay ruột xe rồi mời chúng tôi lên cái lều gần giữa đỉnh đèo để nghỉ ngơi, uống nước. Anh tên Nguyễn Bừa, trú tổ 44 Kim Liên, phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng - làm nghề sửa xe di động 11 năm qua trên đèo Hải Vân.
Anh kể: “Năm 1988, tôi hết nghĩa vụ quân sự, về nhà lấy vợ rồi sinh con. Cuộc sống khó khăn lắm, đi biển mà không có tiền mua phương tiện nên không đủ ăn. Thấy mọi người ồ ạt đổ đi các bãi vàng ở Quảng Nam để kiếm ăn, tôi cũng đi theo. Sau bốn năm lăn lộn ở nhiều bãi vàng, tôi chỉ nuôi được cái thân chứ chẳng có tiền gửi về gia đình. Ở trong rừng thiêng nước độc nên bệnh tật hành hạ. Hơn nữa, nạn chích hút, đâm chém, trộm cướp diễn ra như cơm bữa nên tôi trở về nhà làm nghề đi biển. Đầu năm 1999, trong lúc đánh cá thì thuyền bị đánh chìm. Tôi và mọi người trôi dạt đến hải phận của Trung Quốc và được cứu sống đưa về quê nhà. Sau nhiều lần thoát chết ấy, tôi quyết định bỏ những nghề cũ và lên đèo Hải Vân làm nghề đốn củi. Thấy người đi đường bị hỏng xe, phải dắt bộ hàng chục cây số mới có chỗ sửa nên tôi quyết định sắm đồ nghề sửa xe và làm mãi cho đến hôm nay”.
Dù bất cứ thời gian nào, khi khách điện thoại là anh lên đường. Có lúc đêm khuya, dù đang ngủ ngon giấc anh cũng bật dậy đi giúp. Vợ con khuyên can vì trời tối, đường đèo nguy hiểm, nhưng anh nghĩ người bị nạn sẽ nguy hiểm hơn nhiều nếu suốt đêm phải ở trên đèo. Rồi anh tức tốc lấy xe máy đến vá xe cho người gặp nạn. “Nhiều lần, khách đưa thêm tiền để trả ơn nhưng tôi không nhận, chỉ lấy đúng số tiền vá xe là 15 nghìn đồng” - anh nói.
Từ ngày hầm Hải Vân đi vào hoạt động (năm 2005), đã có trạm vận chuyển xe và người nên thu nhập từ sửa xe của anh cũng ít đi. Tuy nhiên, anh vẫn bám đèo ngày đêm vì vẫn có những người đi xe qua đèo, thích chinh phục con đèo “tử thần”, đầy nguy hiểm và cũng để ngắm cảnh đẹp ở đây.
Là người sửa xe duy nhất nơi này, nhưng anh không “chặt, chém” khách. Anh lý giải: “Làm việc gì cũng phải có lương tâm. Ác đến mấy cũng bị quả báo. Người khác bị nạn cũng giống như mình. Dù thu nhập ít ỏi nhưng mình thấy rất vui vì giúp mọi người bình an khi qua đèo”.
Không chỉ sửa xe, anh Bừa còn lo việc cứu nạn, cứu người trên đèo. Năm 2005, anh đã kịp thời cứu sống anh Phan Văn Chung (quê Nghệ An) bị tai nạn khi đang chạy xe máy từ Đà Nẵng ra Huế. Lúc gần tối, trời lạnh và sương mù dày đặc nên anh Chung bị hạn chế tầm nhìn, cả người và xe máy lao xuống cống thoát nước bên đường bất tỉnh. Nhận được điện thoại của một tài xế báo tin có người chết bên đường, anh Bừa đang cùng vợ con ăn cơm tối vội vàng lấy xe máy chạy lên đèo. Đến nơi lúc 21 giờ, thấy nạn nhân còn thở nên ôm lên đón xe đưa đi cấp cứu. Anh Chung qua cơn nguy kịch và sức khỏe ổn định, đã đi làm bình thường. Từ đó, anh Chung và gia đình xem anh Bừa là vị ân nhân.
Tháng 4-2010, anh nhận được điện thoại báo có vụ tai nạn ở ngã ba đi vào công trình đường du lịch bãi Chuối (thuộc địa phận huyện Phú Lộc, Thừa Thiên - Huế). Một lái xe và phụ xe thiệt mạng do rơi xuống vực cùng chiếc máy múc ở độ sâu hơn 450m. Anh liền cấp tốc xuyên rừng, buộc dây vào gốc cây rồi đu xuống vực để tìm kiếm nạn nhân. Trước mắt anh là cảnh tượng khủng khiếp, hai người đã tan xương nát thịt. Anh cẩn thận nhặt từng phần, gói kỹ rồi đưa lên chờ gia đình nạn nhân đến nhận.
Anh Bừa còn tham gia đảm bảo an ninh trật tự trên đèo. Nhiều lần, anh báo cáo hoặc cùng với công an, bộ đội biên phòng, dân phòng của hai địa phương ngăn chặn, truy bắt các đối tượng phạm tội ở đèo hoặc khi đi qua đây. Sáng 16-9-2010, anh đến quét dọn một miếu thờ ở gần đỉnh đèo thì phát hiện một xe máy vô chủ nên báo cho các đồn biên phòng gần đó giải quyết, trả lại cho người mất.
Anh còn phụ trách việc hương khói cho các am thờ người chết vì tai nạn giao thông trên đèo. Ngày nào anh cũng lên đèo từ rất sớm, xách nước, lau chùi các am rồi thắp hương xong xuôi mới đi sửa xe. Những người bán hàng rong trên đỉnh đèo thấy hành động của anh nên chung tay đóng góp tiền mua hương, tham gia quét dọn am thờ. Anh tâm sự: “Đèo Hải Vân có rất nhiều người chết vì đây là “cung đường tử thần”. Tôi thắp hương, chăm sóc am thờ chỉ mong phần nào an ủi những linh hồn xấu số và hy vọng họ sẽ phù hộ cho những người đi đường được bình an”.
Rất nhiều người qua đường cũng dừng lại thắp hương. Một số người có tấm lòng đã cúng dường 10, 20, 30 nghìn đồng. Số tiền này, anh Bừa dùng để mua xi măng, cát đá xây mới hoặc sửa chữa am thờ và lo hương khói... Dù nắng mưa, gió bão, người đàn ông đầy nghĩa hiệp vẫn cần mẫn chăm lo cho linh hồn xấu số, tất bật sửa xe cho khách, tham gia cứu hộ cứu nạn cho người và xe trên đèo.
Báo Phú Yên: Tiếng khóc trên đèo Cù Mông
Núi Cù Mông nằm ở phía bắc huyện Đồng Xuân và huyện Sông Cầu. Nửa núi phía bắc thuộc về địa giới huyện Tuy Phước tỉnh Bình Định, trên núi có trạm Bình Phú là một trạm dịch để liên lạc, thông tin, chạy giấy tờ giữa các địa phương; Phía tây có núi Nhuệ, núi Giả và Hùng Sơn, phía đông có núi Hùng, phía bắc có núi Qui. Núi đồi trùng điệp, địa thế rất hiểm yếu. Nằm chếch lên hướng tây có núi Phú Cốc, còn có tên khác là núi Hổ có hình giống như con hổ nằm phủ phục.
Kế cận với Cù Mông, đáng chú ý hơn cả là núi Chóp Vung nằm ở phía đông cao 676 mét, núi Ông Bai ở phía nam cao 381 mét, núi Hòn Khô ở tây-nam cao 806 mét. Gò Cà trên dãy Cù Mông có một ngôi miếu rất cổ xưa gọi là miếu Phò Giá Đại Vương, trong miếu lại có ba ngôi tháp lớn đựng đầy xương khô.
Truyền thuyết “tiếng khóc” dựa trên cuộc hành trình Nam tiến gian nan vất vả và nhiều nguy hiểm, được các cụ già ở Xuân Lộc (huyện Sông Cầu, Phú Yên) và Phú Tài (bên kia chân đèo Cù Mông thuộc địa phận Bình Định) kể lại như sau:
Thời bấy giờ, dãy Cù Mông cao và hiểm trở. Khi đoàn lưu dân đến bên này chân núi thì nhiều người trong đoàn đã kiệt sức (do cuộc hành trình quá dài), đặc biệt là phụ nữ. Đèo cao, dốc thẳm, suối sâu khiến nhiều người sợ hãi muốn quay trở lại nhưng không biết phải trở về đâu, đành nhắm mắt đưa chân tiến về phía trước. Một chiều nọ, đoàn người tiến sát đến ngọn núi dốc đứng, ngó lên “trật ót”, liền hạ trại, nấu cơm chiều. Ăn uống xong trời tối sầm. Chung quanh văng vẳng tiếng cọp gầm, vượn hú… thật thê lương. Sau nhiều ngày hạ trại vừa nghỉ dưỡng sức vừa tìm kiếm con đường ngắn và thấp nhất để vượt qua núi hiểm, đoàn người lại tiếp tục bám lấy nhau trèo đèo, vượt dốc, nhưng hầu hết phụ nữ đều không thể vượt qua, một số phải bỏ mạng giữa núi rừng thâm u…
Những nấm mồ chôn cất vội vã không đủ ấm lòng người nằm xuống. Qua thời gian, mưa bão xói mòn lớp đất che phủ, xương cốt theo triền dốc trôi xuống các khe lũng dưới chân đèo. Hàng năm cứ đến mùa mưa bão, từ dưới khe sâu chân đèo vọng lên tiếng than khóc ai oán khiến khu vực này đã quạnh hiu vắng vẻ càng trở nên u tịch huyền bí hơn. Tiếng than khóc nương theo tiếng gió hú rít trên đỉnh càng bay xa, đến nỗi những người tiều phu không dám vào rừng như trước.
Để cho các linh hồn được siêu thoát, người dân bên kia đèo (phần đất Bình Định) cho xây một am thờ nhỏ gọi là am cô hồn. Mỗi năm cứ vào dịp Rằm tháng Giêng và tháng Bảy, các nhà sư đến tụng niệm cúng chay. Dần dà lâu sau đó, có lẽ các linh hồn cô độc đã siêu thoát, nên không còn nghe thấy tiếng khóc bi thương như trước nữa. Ngôi miếu thờ này tồn tại khá lâu, nhưng mưa nắng thời gian và chiến tranh đã xóa dần vết tích, không còn nữa
Như vậy với câu chuyện dân gian về “tiếng khóc” có hai chuyện được kể khác nhau về thời gian: Một là tiếng khóc trong thời điểm sau cuộc Nam tiến và một là trong cuộc chiến giữa nhà Tây Sơn và Chúa Nguyễn được ghi lại ở phần sau.
Vì là truyền thuyết, nên xin ghi lại ở đây như là những cứ liệu dân gian ở các thời kỳ khác nhau.
Du lịch, GO! - Hoangbquang và nhiều người khác - forum Phuot.com
Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16
.
Con đèo này có cái tên nghe rất chi ấn tượng. Cái tên Rù Rì làm người ta nghĩ đến cái dốc cao, xe ô tô và xe máy bò lên cứ rù rà rù rì .... Có phải vậy?
Thực ra, cái tên đèo Rù Rì là cái tên nói về một loài chim, ngày xưa sống rất nhiều ở quanh những ngọn đồi và những vườn cây xung quanh khu vực đèo. Khi chiều tối, nó kêu rất "thảm thiết" và sau mỗi tiếng kêu là những tiếng rù dài trong "cổ họng"...
Chiều tà, tắt bóng dương, đi qua con đường mòn ở chân những quả đồi này, cứ thấy rờn rợn. Có người thì lại bảo, ở quanh khu vực đèo Rù Rì có quá nhiều bãi tha ma, nên oan hồn người chết "ám" vào những con chim đó .... Rợn người!!!
.
Đèo Rù Rì chỉ dài có 3km, từ cuối thành phố Nha Trang đi ra Ninh Hòa và là đường 1 chiều. Nếu đi theo đường quốc lộ 1 cũ từ bến xe ngoại tỉnh Nha Trang đi ra thì đi được, còn nếu đi từ Ninh Hòa vào Nha Trang thì chỉ đi dốc Rù Rì. Con dốc cao mới được làm và chỉ có 1 đường cua lên xuống dốc, chứ không vòng vèo như đèo Rù Rì cũ.
Xung quanh đèo Rù Rì là vô vàn những bãi tha ma. Từ bãi tha ma lính Cộng Hòa đến bãi tha ma người dân. Trên đỉnh đèo còn có 1 cái tượng Đức mẹ Maria giơ tay ban phước cho một vùng đất ngoại thành nghèo khổ. Ở con đèo này, có vô vàn những câu chuyện nên thơ có, đau thương có, cả mới lẫn xửa xừa xưa ....
Hải âu: Những con đèo Bác đã đi qua ,em cũng đã đi qua gần hết rồi ,vì lái xe là nghiệp của em mà !
Nhưng riêng đèo Rù rì này em có một lần chết hụt ở đó ! May mà số cô còn thương ,chuyện là như thế này :
Năm đó là vào năm 94 ,em đang chạy xe khách tuyến Nghệ An- Bảo Lộc Lâm đồng, hồi đó em chạy xe Khách loại IFAW50 do Đã nẵng đóng. Hôm ấy là sau tết, xuất bến trên xe đã gần 80 người cộng với 3 tấn nhíp ở trong xe cùng một nóc đầy hàng hóa và va ly của khách.
Mọi việc trên đường từ Vinh vào đèu thuận buồm xuôi gió - vào đến đèo Rù rì khoảng 11h30 .lên tới đỉnh. Theo thói quen em nhồi chân phanh để kiểm tra phanh, nhồi phát thứ nhát không sao. Bắt đầu đổ đèo thì đạp phanh thấy bụp một cái: mất phanh hoàn toàn! Lúc đó quá choáng, chỉ kịp bảo phụ xe đóng hết cửa lại (sợ khách nhảy ra ngoài thì toi) rồi xe cứ lao như điên xuống đèo. Phía bên Nha Trang rất dốc, xe oto toàn phải rù rì lên bằng số 1 nên gọi là đèo Rù rì .
Lúc xuống đến nửa đèo em đã định cho cả xe vào vách núi đá bên tay phải nhưng run rủi thế nào em quyết định cho nó lao tới đâu thì lao (Vì em quá quen đường biết rằng phía đèo bên nhà máy dệt này là thẳng). Tốc độ lúc đó em áng chừng lên khoảng 120km/h! Tránh được 5 cái xe đi ngược chiều - họ biết em mất phanh lao như điên lên đều phanh lại. Mỗi lần tránh xe là lốp trước lại nhấc lên khỏi mặt đường vì xe chở quá nặng.
Trên xe ai cũng tái mét, một sự im lặng chết chóc khoảng 5 phút... thì hết đèo - Có một đống gạch ,em phi vào ầm phát ủi tan tành đống gạch thì xe mới dừng hẳn lại được còn em thì 15p sau mới hoàn hồn .
Đúng là ơn giời, nhà em phúc to bằng cột đình nên bây giờ em mới ngồi đây kể chuyện hầu các bác được Từ vụ ấy chuyến nào qua em cũng đỗ lại thắp hương ở cái miếu to trên đỉnh đèo.
Sau này mới thấy em may mắn nhiều cái :
- Đèo Rù rì tuy rất tức dốc nhưng ngắn và thẳng, hôm đó mà có nhiều đoạn cua là em các bác xanh cỏ rồi..
- Hôm đó chủ nhật Công nhân nhà máy dệt họ nghỉ hết ,chứ không thì đúng giờ tan ca - ủi đâu chẳng có người ...
-Quyết định xử lý sớm, lấy vách núi làm phanh thì 80 người khách công với 3 tấn nhíp thì hậu quả khôn lường - em các bác chắc chẳng ngồi đây gõ được bàn phím nữa ...
Đôi lúc thấy sự sống và cái chết gần nhau quá các Bác ạ ...
Báo CA TP HCM: Hiệp sĩ trên đèo Hải Vân
Cuối tháng 5, chúng tôi đang “phượt” trên đèo Hải Vân thì chiếc xe máy bỗng xẹp lốp. Xung quanh chỉ toàn đồi núi, vực sâu thăm thẳm, đèo dốc nguy hiểm, vắng người qua lại, không hề có quán sửa xe nào. Nhìn kỹ vào vách đá, cô bạn tôi thốt lên khi thấy số điện thoại của người sửa xe. Mọi lo lắng tan biến khi 20 phút sau, một người đàn ông chạy xe máy mang theo bộ đồ nghề sửa xe đến. Phút chốc, xe được thay ruột, chúng tôi cảm ơn và trả thêm tiền công cho anh nhưng anh chỉ nhận đúng số tiền thay ruột xe rồi mời chúng tôi lên cái lều gần giữa đỉnh đèo để nghỉ ngơi, uống nước. Anh tên Nguyễn Bừa, trú tổ 44 Kim Liên, phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng - làm nghề sửa xe di động 11 năm qua trên đèo Hải Vân.
Anh kể: “Năm 1988, tôi hết nghĩa vụ quân sự, về nhà lấy vợ rồi sinh con. Cuộc sống khó khăn lắm, đi biển mà không có tiền mua phương tiện nên không đủ ăn. Thấy mọi người ồ ạt đổ đi các bãi vàng ở Quảng Nam để kiếm ăn, tôi cũng đi theo. Sau bốn năm lăn lộn ở nhiều bãi vàng, tôi chỉ nuôi được cái thân chứ chẳng có tiền gửi về gia đình. Ở trong rừng thiêng nước độc nên bệnh tật hành hạ. Hơn nữa, nạn chích hút, đâm chém, trộm cướp diễn ra như cơm bữa nên tôi trở về nhà làm nghề đi biển. Đầu năm 1999, trong lúc đánh cá thì thuyền bị đánh chìm. Tôi và mọi người trôi dạt đến hải phận của Trung Quốc và được cứu sống đưa về quê nhà. Sau nhiều lần thoát chết ấy, tôi quyết định bỏ những nghề cũ và lên đèo Hải Vân làm nghề đốn củi. Thấy người đi đường bị hỏng xe, phải dắt bộ hàng chục cây số mới có chỗ sửa nên tôi quyết định sắm đồ nghề sửa xe và làm mãi cho đến hôm nay”.
Dù bất cứ thời gian nào, khi khách điện thoại là anh lên đường. Có lúc đêm khuya, dù đang ngủ ngon giấc anh cũng bật dậy đi giúp. Vợ con khuyên can vì trời tối, đường đèo nguy hiểm, nhưng anh nghĩ người bị nạn sẽ nguy hiểm hơn nhiều nếu suốt đêm phải ở trên đèo. Rồi anh tức tốc lấy xe máy đến vá xe cho người gặp nạn. “Nhiều lần, khách đưa thêm tiền để trả ơn nhưng tôi không nhận, chỉ lấy đúng số tiền vá xe là 15 nghìn đồng” - anh nói.
Từ ngày hầm Hải Vân đi vào hoạt động (năm 2005), đã có trạm vận chuyển xe và người nên thu nhập từ sửa xe của anh cũng ít đi. Tuy nhiên, anh vẫn bám đèo ngày đêm vì vẫn có những người đi xe qua đèo, thích chinh phục con đèo “tử thần”, đầy nguy hiểm và cũng để ngắm cảnh đẹp ở đây.
Là người sửa xe duy nhất nơi này, nhưng anh không “chặt, chém” khách. Anh lý giải: “Làm việc gì cũng phải có lương tâm. Ác đến mấy cũng bị quả báo. Người khác bị nạn cũng giống như mình. Dù thu nhập ít ỏi nhưng mình thấy rất vui vì giúp mọi người bình an khi qua đèo”.
Không chỉ sửa xe, anh Bừa còn lo việc cứu nạn, cứu người trên đèo. Năm 2005, anh đã kịp thời cứu sống anh Phan Văn Chung (quê Nghệ An) bị tai nạn khi đang chạy xe máy từ Đà Nẵng ra Huế. Lúc gần tối, trời lạnh và sương mù dày đặc nên anh Chung bị hạn chế tầm nhìn, cả người và xe máy lao xuống cống thoát nước bên đường bất tỉnh. Nhận được điện thoại của một tài xế báo tin có người chết bên đường, anh Bừa đang cùng vợ con ăn cơm tối vội vàng lấy xe máy chạy lên đèo. Đến nơi lúc 21 giờ, thấy nạn nhân còn thở nên ôm lên đón xe đưa đi cấp cứu. Anh Chung qua cơn nguy kịch và sức khỏe ổn định, đã đi làm bình thường. Từ đó, anh Chung và gia đình xem anh Bừa là vị ân nhân.
Tháng 4-2010, anh nhận được điện thoại báo có vụ tai nạn ở ngã ba đi vào công trình đường du lịch bãi Chuối (thuộc địa phận huyện Phú Lộc, Thừa Thiên - Huế). Một lái xe và phụ xe thiệt mạng do rơi xuống vực cùng chiếc máy múc ở độ sâu hơn 450m. Anh liền cấp tốc xuyên rừng, buộc dây vào gốc cây rồi đu xuống vực để tìm kiếm nạn nhân. Trước mắt anh là cảnh tượng khủng khiếp, hai người đã tan xương nát thịt. Anh cẩn thận nhặt từng phần, gói kỹ rồi đưa lên chờ gia đình nạn nhân đến nhận.
Anh Bừa còn tham gia đảm bảo an ninh trật tự trên đèo. Nhiều lần, anh báo cáo hoặc cùng với công an, bộ đội biên phòng, dân phòng của hai địa phương ngăn chặn, truy bắt các đối tượng phạm tội ở đèo hoặc khi đi qua đây. Sáng 16-9-2010, anh đến quét dọn một miếu thờ ở gần đỉnh đèo thì phát hiện một xe máy vô chủ nên báo cho các đồn biên phòng gần đó giải quyết, trả lại cho người mất.
Anh còn phụ trách việc hương khói cho các am thờ người chết vì tai nạn giao thông trên đèo. Ngày nào anh cũng lên đèo từ rất sớm, xách nước, lau chùi các am rồi thắp hương xong xuôi mới đi sửa xe. Những người bán hàng rong trên đỉnh đèo thấy hành động của anh nên chung tay đóng góp tiền mua hương, tham gia quét dọn am thờ. Anh tâm sự: “Đèo Hải Vân có rất nhiều người chết vì đây là “cung đường tử thần”. Tôi thắp hương, chăm sóc am thờ chỉ mong phần nào an ủi những linh hồn xấu số và hy vọng họ sẽ phù hộ cho những người đi đường được bình an”.
Rất nhiều người qua đường cũng dừng lại thắp hương. Một số người có tấm lòng đã cúng dường 10, 20, 30 nghìn đồng. Số tiền này, anh Bừa dùng để mua xi măng, cát đá xây mới hoặc sửa chữa am thờ và lo hương khói... Dù nắng mưa, gió bão, người đàn ông đầy nghĩa hiệp vẫn cần mẫn chăm lo cho linh hồn xấu số, tất bật sửa xe cho khách, tham gia cứu hộ cứu nạn cho người và xe trên đèo.
Báo Phú Yên: Tiếng khóc trên đèo Cù Mông
Núi Cù Mông nằm ở phía bắc huyện Đồng Xuân và huyện Sông Cầu. Nửa núi phía bắc thuộc về địa giới huyện Tuy Phước tỉnh Bình Định, trên núi có trạm Bình Phú là một trạm dịch để liên lạc, thông tin, chạy giấy tờ giữa các địa phương; Phía tây có núi Nhuệ, núi Giả và Hùng Sơn, phía đông có núi Hùng, phía bắc có núi Qui. Núi đồi trùng điệp, địa thế rất hiểm yếu. Nằm chếch lên hướng tây có núi Phú Cốc, còn có tên khác là núi Hổ có hình giống như con hổ nằm phủ phục.
Kế cận với Cù Mông, đáng chú ý hơn cả là núi Chóp Vung nằm ở phía đông cao 676 mét, núi Ông Bai ở phía nam cao 381 mét, núi Hòn Khô ở tây-nam cao 806 mét. Gò Cà trên dãy Cù Mông có một ngôi miếu rất cổ xưa gọi là miếu Phò Giá Đại Vương, trong miếu lại có ba ngôi tháp lớn đựng đầy xương khô.
Truyền thuyết “tiếng khóc” dựa trên cuộc hành trình Nam tiến gian nan vất vả và nhiều nguy hiểm, được các cụ già ở Xuân Lộc (huyện Sông Cầu, Phú Yên) và Phú Tài (bên kia chân đèo Cù Mông thuộc địa phận Bình Định) kể lại như sau:
Thời bấy giờ, dãy Cù Mông cao và hiểm trở. Khi đoàn lưu dân đến bên này chân núi thì nhiều người trong đoàn đã kiệt sức (do cuộc hành trình quá dài), đặc biệt là phụ nữ. Đèo cao, dốc thẳm, suối sâu khiến nhiều người sợ hãi muốn quay trở lại nhưng không biết phải trở về đâu, đành nhắm mắt đưa chân tiến về phía trước. Một chiều nọ, đoàn người tiến sát đến ngọn núi dốc đứng, ngó lên “trật ót”, liền hạ trại, nấu cơm chiều. Ăn uống xong trời tối sầm. Chung quanh văng vẳng tiếng cọp gầm, vượn hú… thật thê lương. Sau nhiều ngày hạ trại vừa nghỉ dưỡng sức vừa tìm kiếm con đường ngắn và thấp nhất để vượt qua núi hiểm, đoàn người lại tiếp tục bám lấy nhau trèo đèo, vượt dốc, nhưng hầu hết phụ nữ đều không thể vượt qua, một số phải bỏ mạng giữa núi rừng thâm u…
Những nấm mồ chôn cất vội vã không đủ ấm lòng người nằm xuống. Qua thời gian, mưa bão xói mòn lớp đất che phủ, xương cốt theo triền dốc trôi xuống các khe lũng dưới chân đèo. Hàng năm cứ đến mùa mưa bão, từ dưới khe sâu chân đèo vọng lên tiếng than khóc ai oán khiến khu vực này đã quạnh hiu vắng vẻ càng trở nên u tịch huyền bí hơn. Tiếng than khóc nương theo tiếng gió hú rít trên đỉnh càng bay xa, đến nỗi những người tiều phu không dám vào rừng như trước.
Để cho các linh hồn được siêu thoát, người dân bên kia đèo (phần đất Bình Định) cho xây một am thờ nhỏ gọi là am cô hồn. Mỗi năm cứ vào dịp Rằm tháng Giêng và tháng Bảy, các nhà sư đến tụng niệm cúng chay. Dần dà lâu sau đó, có lẽ các linh hồn cô độc đã siêu thoát, nên không còn nghe thấy tiếng khóc bi thương như trước nữa. Ngôi miếu thờ này tồn tại khá lâu, nhưng mưa nắng thời gian và chiến tranh đã xóa dần vết tích, không còn nữaNhư vậy với câu chuyện dân gian về “tiếng khóc” có hai chuyện được kể khác nhau về thời gian: Một là tiếng khóc trong thời điểm sau cuộc Nam tiến và một là trong cuộc chiến giữa nhà Tây Sơn và Chúa Nguyễn được ghi lại ở phần sau.
Vì là truyền thuyết, nên xin ghi lại ở đây như là những cứ liệu dân gian ở các thời kỳ khác nhau.
Du lịch, GO! - Hoangbquang và nhiều người khác - forum Phuot.com
Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16
Những cồn cát ở Ninh Thuận
Là vùng nắng nóng, nhiều nơi bị sa mạc hóa đã tạo ra cho Ninh Thuận nhiều cồn cát và bình nguyên tuyệt đẹp, thích hợp cho du lịch phiêu lưu.
Ở đây có những cồn cát cao 20-30 mét, bên thoải bên dốc chạy dài nối tiếp nhau thành những sóng cát.
Do ảnh hưởng của gió nên hàng ngày những cồn cát này có thể lùi vào đất liền hoặc tiến ra biển khiến cho địa hình thay đổi liên tục, một hiện tượng tự nhiên mà du khách cực kỳ thích thú.
Hiện nay, Ninh Thuận có cồn cát trắng Tuấn Tú, cồn cát đỏ Nam Cương, cồn cát di động Phước Dinh là một trong những cảnh đẹp thiên nhiên hiếm có trong cả nước.
.
Cồn cát trắng Tuấn Tú
Cách trung tâm Tp. Phan Rang- Tháp Chàm khoảng 8km về phía đông nam, thuộc địa phận làng văn hóa Tuấn Tú, huyện Ninh Phước, là hiện thân của những đồi cát trắng mịn kết nối thành những thung lũng cát gợn sóng, nhiều hình thù lạ mắt và được điểm tô bởi sắc màu của biển khơi, hoa xương rồng, làng mạc cùng những hàng dương xanh ngát vươn mình giữa sa mạc cát mênh mông… Tạo nên một khung cảnh hữu tình cho du khách thưởng ngoạn.
Từ trên cao quý khách có thể quan sát toàn cảnh Ninh Thuận, thưởng thức những hương vị của biển khơi và trầm trồ trước cồn cát trắng mịn, gợn sóng êm đềm và ấm áp như tình thương của người mẹ. Cồn cát trắng Tuấn Tú hiện còn giữ nét hoang sơ vốn có.
Mỗi khi hoàng hôn buông xuống hoặc những đêm trăng thanh gió mát nơi đây là điểm hẹn cuả các bạn trẻ trong tỉnh và những người yêu quý thiên nhiên. Trong thời gian gần đây, cồn cát trắng Tuấn Tú ngày càng thu hút khách gần xa, nhất là khách nước ngoài đang thích thú với những điểm du lịch này.
Cồn cát di động Phước Dinh
Ở phía tây bắc mũi Dinh, huyện Ninh Phước có những dải cồn cát cao 20–30m bên thoải, bên dốc đứng chạy dài theo chiều dọc nối tiếp nhau trên diện tích khỏang 10km2. Cồn cát nơi đây rất đặc biệt: mỗi năm hai lần, những cồn cát này khi thì tiến sâu vào đất liền, khi thì lại lùi dần ra phía biển. Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống có thể thấy gió cuốn cát thành từng cơn lốc nhỏ, bốc tung lên ném về sườn dốc đứng phía bên kia. Cát bay làm cho đỉnh cồn cát luôn mờ ảo trong những tia nắng đỏ ối chiều tà.
Phía sườn hứng gió, mặt cát đanh lại, rắn chắc như để chống chọi với quá trình phong hóa. Sườn này thoai thoải hơn. Chạy dọc theo đỉnh về phía sườn gió là những con đường khá mịn và rắn chắc. Vách dốc phía cuối gió hầu như dốc đứng, xốp và cũng mù mịt bởi cát rơi.
Vách này theo thời gian cứ lùi dần, lùi dần ra phía sau làm cho toàn bộ cồn cát dịch chuyển hàng mét mỗi ngày. Sau phút ngỡ ngàng, du khách sẽ rất thích thú trượt xuống theo các vách dốc này để thử lòng dũng cảm.
Ngay dưới chân những dãy cồn cát ấy là những dòng suối uốn lượn đổ ra biển. Một số không kịp đổi dòng bị các cồn cát chặn lại tạo thành những hồ nước nho nhỏ trong mát và ngọt ngào giúp cho du khách thêm can đảm vượt tiếp các dãy cồn cát trước mặt.
Nơi đây có thể tổ chức các loại hình như chụp ảnh lưu niệm, chinh phục cồn cát, trượt cát.
Cồn cát đỏ Nam Cương
Đến với cồn cát đỏ Nam Cương của huyện Ninh Phước, du khách sẽ được chứng kiến tận mắt màu đỏ ráng chiều của cồn cát thiên nhiên. Sinh động và hấp dẫn hơn là khi du khách bắt gặp những chủ nhân của vùng đồi cát này, đó là lòai nhông cát thoắt ẩn, thoắt hiện như đùa giỡn, như thách đố, chọc ghẹo du khách.
Cho đến nay các nhà địa chất vẫn chưa thống nhất trong cách lý giải nguyên nhân tạo thành của khối cát đỏ này. Một số cho rằng đó là kết quả của quá trình phong hóa và vận chuyển đá bazan từ trên cao nguyên trung phần. Một số khác lại tìm nguyên nhân ở quá trình phong hóa các lọai cát kết có chứa hàm lượng ôxit sắt cao. Cồn cát đỏ Nam Cương có thể tổ chức các họat động tham quan, nghiên cứu, chụp ảnh lưu niệm, trượt cát...
Du lịch, GO! - Theo TCDL, internet
Ở đây có những cồn cát cao 20-30 mét, bên thoải bên dốc chạy dài nối tiếp nhau thành những sóng cát.
Do ảnh hưởng của gió nên hàng ngày những cồn cát này có thể lùi vào đất liền hoặc tiến ra biển khiến cho địa hình thay đổi liên tục, một hiện tượng tự nhiên mà du khách cực kỳ thích thú.
Hiện nay, Ninh Thuận có cồn cát trắng Tuấn Tú, cồn cát đỏ Nam Cương, cồn cát di động Phước Dinh là một trong những cảnh đẹp thiên nhiên hiếm có trong cả nước.
.
Cồn cát trắng Tuấn Tú
Cách trung tâm Tp. Phan Rang- Tháp Chàm khoảng 8km về phía đông nam, thuộc địa phận làng văn hóa Tuấn Tú, huyện Ninh Phước, là hiện thân của những đồi cát trắng mịn kết nối thành những thung lũng cát gợn sóng, nhiều hình thù lạ mắt và được điểm tô bởi sắc màu của biển khơi, hoa xương rồng, làng mạc cùng những hàng dương xanh ngát vươn mình giữa sa mạc cát mênh mông… Tạo nên một khung cảnh hữu tình cho du khách thưởng ngoạn.
Từ trên cao quý khách có thể quan sát toàn cảnh Ninh Thuận, thưởng thức những hương vị của biển khơi và trầm trồ trước cồn cát trắng mịn, gợn sóng êm đềm và ấm áp như tình thương của người mẹ. Cồn cát trắng Tuấn Tú hiện còn giữ nét hoang sơ vốn có.
Mỗi khi hoàng hôn buông xuống hoặc những đêm trăng thanh gió mát nơi đây là điểm hẹn cuả các bạn trẻ trong tỉnh và những người yêu quý thiên nhiên. Trong thời gian gần đây, cồn cát trắng Tuấn Tú ngày càng thu hút khách gần xa, nhất là khách nước ngoài đang thích thú với những điểm du lịch này.
Cồn cát di động Phước Dinh
Ở phía tây bắc mũi Dinh, huyện Ninh Phước có những dải cồn cát cao 20–30m bên thoải, bên dốc đứng chạy dài theo chiều dọc nối tiếp nhau trên diện tích khỏang 10km2. Cồn cát nơi đây rất đặc biệt: mỗi năm hai lần, những cồn cát này khi thì tiến sâu vào đất liền, khi thì lại lùi dần ra phía biển. Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống có thể thấy gió cuốn cát thành từng cơn lốc nhỏ, bốc tung lên ném về sườn dốc đứng phía bên kia. Cát bay làm cho đỉnh cồn cát luôn mờ ảo trong những tia nắng đỏ ối chiều tà.
Phía sườn hứng gió, mặt cát đanh lại, rắn chắc như để chống chọi với quá trình phong hóa. Sườn này thoai thoải hơn. Chạy dọc theo đỉnh về phía sườn gió là những con đường khá mịn và rắn chắc. Vách dốc phía cuối gió hầu như dốc đứng, xốp và cũng mù mịt bởi cát rơi.
Vách này theo thời gian cứ lùi dần, lùi dần ra phía sau làm cho toàn bộ cồn cát dịch chuyển hàng mét mỗi ngày. Sau phút ngỡ ngàng, du khách sẽ rất thích thú trượt xuống theo các vách dốc này để thử lòng dũng cảm.
Ngay dưới chân những dãy cồn cát ấy là những dòng suối uốn lượn đổ ra biển. Một số không kịp đổi dòng bị các cồn cát chặn lại tạo thành những hồ nước nho nhỏ trong mát và ngọt ngào giúp cho du khách thêm can đảm vượt tiếp các dãy cồn cát trước mặt.
Nơi đây có thể tổ chức các loại hình như chụp ảnh lưu niệm, chinh phục cồn cát, trượt cát.
Cồn cát đỏ Nam Cương
Đến với cồn cát đỏ Nam Cương của huyện Ninh Phước, du khách sẽ được chứng kiến tận mắt màu đỏ ráng chiều của cồn cát thiên nhiên. Sinh động và hấp dẫn hơn là khi du khách bắt gặp những chủ nhân của vùng đồi cát này, đó là lòai nhông cát thoắt ẩn, thoắt hiện như đùa giỡn, như thách đố, chọc ghẹo du khách.
Cho đến nay các nhà địa chất vẫn chưa thống nhất trong cách lý giải nguyên nhân tạo thành của khối cát đỏ này. Một số cho rằng đó là kết quả của quá trình phong hóa và vận chuyển đá bazan từ trên cao nguyên trung phần. Một số khác lại tìm nguyên nhân ở quá trình phong hóa các lọai cát kết có chứa hàm lượng ôxit sắt cao. Cồn cát đỏ Nam Cương có thể tổ chức các họat động tham quan, nghiên cứu, chụp ảnh lưu niệm, trượt cát...
Du lịch, GO! - Theo TCDL, internet
Khu du lịch Sinh thái Trần Lê Gia Trang - Đà Lạt
Tọa lạc tại thôn K’long, xã Hiệp An, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng, cách trung tâm TP. Đà Lạt khoảng 20km; Khu du lịch văn hóa - nghệ thuật Trần Lê Gia Trang thật sự đã gây cho chúng ta hết sức bất ngờ, khi dừng chân thưởng ngoạn chốn này
Cảnh quan nơi đây còn khá nguyên sơ, thiên nhiên hào phóng đã ban tặng rừng nguyên sinh núi Voi hùng vĩ cùng khí hậu cao nguyên tuyệt vời, hòa quyện với những công trình nghệ thuật tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. chủ nhân khu du lịch văn hóa - nghệ thuật này là ông, bà Trần Ngọc Thành, một gia đình thuần tín Phật giáo. Có thể nói đây là một điển hình cho mô hình kinh tế văn hóa của người phật tử trong thời đại mới.
Khu du lịch văn hóa - nghệ thuật này được khởi công xây dựng từ năm 2006 với hàng trăm nhân công, ngày đêm miệt mài làm việc đã biến nơi đây từ một vùng đồi hoang, sơ thành cảnh quan thật tuyệt mỹ.
.
Toàn bộ khu du lịch được kiến tạo trong diện tích khoảng trên 40hécta, với nhiều hạng mục công trình quy mô, mang đậm nét văn hóa truyền thống, nhiều ý tưởng độc đáo như: suối Thanh Lương và Dân Sinh, thác Bảy tầng, thác Tam Bảo, hồ Định An, nhà Thủy tạ, Vọng Nguyệt lầu, Nghinh Phong cát, cùng nhiều công trình nghệ thuật khác đang hòa mình vào thiên nhiên.
Từ núi Voi hùng vĩ, những mạch nước ngầm âm thầm hội tụ thành dòng suối Thanh Lương đổ xuống thác Bảy tầng như một nhạc khúc nghìn năm bất tận làm nao lòng thi nhân mặc khách khi đến vãng cảnh chốn này. Thật là:
“Trên dòng nước mát thác Thanh Lương.
Vọng lại âm thanh thật diệu kỳ,
Bóng bọt tung bay trên phiến đá.
Nghìn năm nhạc khúc nước trôi đi”.
Nằm soi bóng bên hồ Định An là thư viện trung tâm mang đậm nét kiến trúc Á Đông, bên trong tôn trí tượng Phật Thích Ca, các vị tổ sư Thiền tông và Đức Thánh Trần Hưng Đạo.
Đặc biệt là phòng trưng bày tranh thêu tay nghệ thuật với đường kim mũi chỉ hết sức độc đáo và tinh xảo; tất cả đều được thể hiện hết sức sinh động bởi khối óc sáng tạo và bàn tay tài hoa của nghệ nhân Trần - Lê.
Thông qua các hệ thống địa đạo là nơi vui chơi, giải trí, nghỉ dưỡng của du khách. Tất cả đều được thể hiện hết sức sinh động trong lòng núi. Dưới những rạng thông xanh thấp thoáng bên sườn đồi là những Bungalow tiện nghi và xinh xắn, là không gian riêng tư ấm áp cho một mái ấm gia đình.
Đan xen với những công trình xây dựng mỹ thuật có biết bao tiểu cảnh, cây kiểng, bonsai, hòn non bộ, thác nước nhân tạo hay Thạch Hoa viên với những kỳ hoa dị thảo giữa sa thạch hàng ngàn năm tuổi, tất cả hòa quyện như một bức tranh thủy mặc sống động.
Từ trên đỉnh cao đồi vọng cảnh của khu du lịch, du khách có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát cả một khu đồi bạt ngàn cây xanh, như thể đang đứng trước một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Với cảnh quan tuyệt đẹp và khí hậu trong lành được thiên nhiên ưu đãi, cùng với sự đi lên của một thành phố Đà Lạt thơ mộng, khu du lịch văn hóa - nghệ thuật Trần Lê Gia Trang sẽ là một địa chỉ quen thuộc, để lại ấn tượng khó phai trong lòng du khách bốn phương mỗi khi có dịp dừng chân trên phố núi đầy sương để thưởng ngoạn chốn này...
Du lịch, GO! - Theo lienbangtraval
Cảnh quan nơi đây còn khá nguyên sơ, thiên nhiên hào phóng đã ban tặng rừng nguyên sinh núi Voi hùng vĩ cùng khí hậu cao nguyên tuyệt vời, hòa quyện với những công trình nghệ thuật tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. chủ nhân khu du lịch văn hóa - nghệ thuật này là ông, bà Trần Ngọc Thành, một gia đình thuần tín Phật giáo. Có thể nói đây là một điển hình cho mô hình kinh tế văn hóa của người phật tử trong thời đại mới.
Khu du lịch văn hóa - nghệ thuật này được khởi công xây dựng từ năm 2006 với hàng trăm nhân công, ngày đêm miệt mài làm việc đã biến nơi đây từ một vùng đồi hoang, sơ thành cảnh quan thật tuyệt mỹ.
.
Toàn bộ khu du lịch được kiến tạo trong diện tích khoảng trên 40hécta, với nhiều hạng mục công trình quy mô, mang đậm nét văn hóa truyền thống, nhiều ý tưởng độc đáo như: suối Thanh Lương và Dân Sinh, thác Bảy tầng, thác Tam Bảo, hồ Định An, nhà Thủy tạ, Vọng Nguyệt lầu, Nghinh Phong cát, cùng nhiều công trình nghệ thuật khác đang hòa mình vào thiên nhiên.
Từ núi Voi hùng vĩ, những mạch nước ngầm âm thầm hội tụ thành dòng suối Thanh Lương đổ xuống thác Bảy tầng như một nhạc khúc nghìn năm bất tận làm nao lòng thi nhân mặc khách khi đến vãng cảnh chốn này. Thật là:
“Trên dòng nước mát thác Thanh Lương.
Vọng lại âm thanh thật diệu kỳ,
Bóng bọt tung bay trên phiến đá.
Nghìn năm nhạc khúc nước trôi đi”.
Nằm soi bóng bên hồ Định An là thư viện trung tâm mang đậm nét kiến trúc Á Đông, bên trong tôn trí tượng Phật Thích Ca, các vị tổ sư Thiền tông và Đức Thánh Trần Hưng Đạo.
Đặc biệt là phòng trưng bày tranh thêu tay nghệ thuật với đường kim mũi chỉ hết sức độc đáo và tinh xảo; tất cả đều được thể hiện hết sức sinh động bởi khối óc sáng tạo và bàn tay tài hoa của nghệ nhân Trần - Lê.
Thông qua các hệ thống địa đạo là nơi vui chơi, giải trí, nghỉ dưỡng của du khách. Tất cả đều được thể hiện hết sức sinh động trong lòng núi. Dưới những rạng thông xanh thấp thoáng bên sườn đồi là những Bungalow tiện nghi và xinh xắn, là không gian riêng tư ấm áp cho một mái ấm gia đình.
Đan xen với những công trình xây dựng mỹ thuật có biết bao tiểu cảnh, cây kiểng, bonsai, hòn non bộ, thác nước nhân tạo hay Thạch Hoa viên với những kỳ hoa dị thảo giữa sa thạch hàng ngàn năm tuổi, tất cả hòa quyện như một bức tranh thủy mặc sống động.
Từ trên đỉnh cao đồi vọng cảnh của khu du lịch, du khách có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát cả một khu đồi bạt ngàn cây xanh, như thể đang đứng trước một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Với cảnh quan tuyệt đẹp và khí hậu trong lành được thiên nhiên ưu đãi, cùng với sự đi lên của một thành phố Đà Lạt thơ mộng, khu du lịch văn hóa - nghệ thuật Trần Lê Gia Trang sẽ là một địa chỉ quen thuộc, để lại ấn tượng khó phai trong lòng du khách bốn phương mỗi khi có dịp dừng chân trên phố núi đầy sương để thưởng ngoạn chốn này...
Du lịch, GO! - Theo lienbangtraval
"Phượt" ở miền Tây
Đã từ lâu, tôi ao ước được đến miền Tây Nam Bộ với sông nước chằng chịt, cây trái sum suê, với con người phóng khoáng và những điệu đờn ca tài tử mê đắm lòng người.
1. Những ngày đầu tháng 4, ao ước đó thành hiện thực. Sau khi kết nối thành công với "thổ địa", tôi hăm hở vác ba-lô bước lên xe khách xuất phát tại TP.HCM thẳng tiến về Cần Thơ. Chiếc xe to rộng, sạch sẽ, lướt êm trên đường. Miền Tây dần lộ ra sau vòng quay bánh xe với những dải cây xanh tít tắp và những đồng lúa thênh thang, đó là Long An. Xe qua đất Tiền Giang, dọc bên đường có rất nhiều quán cà phê, quán nước giải khát và mỗi quán đều có mắc rất nhiều võng, đó là điều tôi thấy là lạ đầu tiên. Qua khỏi Vĩnh Long, Cần Thơ chào đón chúng tôi bằng cây cầu cùng tên kỳ vĩ, bên kia cầu đã là phố xá đông đúc của chốn phồn hoa đô hội.
.
2. Hội quân ở Cần Thơ, chúng tôi lên phương án cho hành trình khám phá miền Tây. Có đồng nghiệp địa phương rành rọt đường sá nên chúng tôi quyết định di chuyển bằng xe máy. Điểm đến đầu tiên là chợ nổi Cái Răng.
Trong vô vàn đặc sản của miền Tây, chợ nổi chính là một đặc sản và ở trên chợ đó có nhiều đặc sản khác. Vậy nên chưa đi chợ nổi thì coi như chưa biết miền Tây. Với phương châm "làm chủ" và "thích đâu dừng đó" nhóm tôi thuê chiếc ghe nhỏ với giá 150.000 đồng chứ không thuê thuyền lớn hay ghép tour.
Cả một khúc sông rộng tấp nập ghe thuyền từ to đến nhỏ và trên thuyền thì đầy trái cây. Thuyền chở loại trái gì người ta cắm cây sào rồi treo quả đó lơ lửng. Nắng lên, thuyền bè đến từ nhiều vùng miền xuôi ngược dậy sóng lấp lánh ánh vàng, một khung cảnh no ấm hiện hữu. Ở đó người ta cũng làm một cái quán nổi để bán trái cây cho khách du lịch.
Quả để dưới sàn, quả treo lủng lẳng từng chùm đầy gợi cảm… Khách đông mà quán nhỏ nên chúng tôi mua một ít rồi nhanh xuống ghe tiếp tục "lượn lờ" trên chợ. Thấy ghe bán hủ tiếu, cả nhóm bảo anh lái dừng lại ăn.
Lúc đó bụng đã đoi đói, nhìn thấy khói bốc lên nghi ngút trên nồi nước lèo cũng đủ chảy nước miếng rồi. Mà hủ tiếu ở đó ngon thật, giá lại rẻ, nhưng thích hơn vẫn là cảm giác ngồi ăn trên sông nước bồng bềnh, thật khác lạ! Ăn sáng xong lại tấp ghe vào thuyền bán dứa, leo lên hỏi mua 3 trái rồi nhờ chị chủ gọt ra, cả bọn cầm ăn ngấu nghiến...
Rời chợ nổi, nhóm nhằm hướng Hậu Giang - Sóc Trăng. Hậu Giang hoa quả, cây trái sum suê trải dài dọc bên đường. Sóc Trăng có nhiều nhà lá và người Khmer. Theo tư liệu, tỉnh có khoảng 350.000 người Khmer, đông nhất trong số các địa phương có người Khmer sinh sống và cũng là nơi nhiều chùa. Trước khi dừng nghỉ trưa, chúng tôi ghé chùa Đất Sét. Tất cả tượng phật đến linh thú, bảo tháp, đỉnh trầm đều được làm từ đất sét.
Điều đặc biệt, trong chùa còn có 6 cây nến lớn cao chừng 3m, to hơn vòng tay người ôm, nặng 200 kg; nếu đốt thì sẽ cháy liên tục trong vòng 85 năm. 2 cây nhỏ nặng 100 kg đã cháy liên tục trong 40 năm và hiện còn một đoạn cao khoảng 50 cm. "Đúng là độc quá!" - tôi thầm thốt lên như vậy sau khi nghe bà cụ tóc bạc phơ ngồi trông nến giới thiệu. Để nến chùa cháy, người ta phải dùng dao cạo từng lớp sáp mỏng rồi lùa xuống lòng nến, từng tí từng tí một; dường như sức nóng của lửa ở tim nến không đủ độ để làm tan chảy sáp.
Buổi chiều nhóm tiếp tục viếng chùa Dơi (tên gọi khác là chùa Mã Tộc). Các vị sư ở đấy rất hiền và cởi mở. Nghe đâu chùa được xây dựng cách đây 400 năm, chùa có tên là chùa Dơi vì từ lâu ở đó có khoảng 1 triệu con trú ẩn; dơi rất lớn, có sải cánh dài 1 - 1,2 m, nhiều con lên tới 1,5 m. Ban ngày chúng treo mình ngủ trên những cành cây trong vườn chùa. Ở chùa Dơi còn có loài lợn 5 móng, khi chết nó được đưa vô nhà thiêu hỏa táng rồi chôn thành mồ...
Rời Sóc Trăng, chúng tôi thẳng tiến về Bạc Liêu. Phải nói rằng các thị tứ, trung tâm tỉnh lỵ ở miền Tây rất đẹp ở khía cạnh quy hoạch, rất nhiều tuyến phố rộng rãi, bài trí đẹp và xanh, sạch sẽ; tất cả không như tưởng tượng ban đầu của tôi và càng không như ở một số tỉnh miền Trung bị vỡ vụn, băm nát và bẩn.
Leo lên đài quan sát ở vườn chim Bạc Liêu khi trời đã xế chiều, ánh nắng vàng đặc rọi từng ngọn cây thấy rõ vô vàn loại chim từ to đến nhỏ đang quẫy nước rỉa lông sau một ngày tìm kiếm mồi. Một khung cảnh thanh bình bao la đến lạ, như sự phóng khoáng của con người ở đây vậy.
Không lý gì chúng tôi không nhâm nhi ở nhà hàng, khách sạn Công tử Bạc Liêu - tòa biệt thự của công tử Ba Huy ngày xưa. Tòa nhà được xây dựng từ năm 1919 do kỹ sư người Pháp thiết kế, toàn bộ vật liệu xây dựng như thép đúc, cửa, cẩm thạch lát nền, gạch, khung sắt trang trí được chủ nhân đặt hàng từ Pháp về. Các chi tiết xây dựng đều được đóng dấu chìm mẫu tự P rất hoa mỹ, chứng thực sản xuất tại thủ đô Paris.
3. Kết thúc ngày thứ nhất có thể nói là thành công mỹ mãn, cả nhóm lâng lâng nâng ly cụng mừng tại nhà một người bạn với món gà luộc chấm muối tiêu và cá lóc chua. Chúng tôi tạm biệt Bạc Liêu bằng món bún bò cay buổi sáng. Bạn tôi nói là đặc sản, tô bún đỏ quạch màu ớt, hợp khẩu vị với dân miền Trung!
Mục tiêu ngày thứ hai là phải đặt chân lên mũi Cà Mau, gần 200 cây số chờ đợi phía trước. Có thông tin rằng hiện nay nếu xét lại thì mũi Cà Mau không phải là điểm cực Nam trên đất liền của Tổ quốc mà chỉ nằm ở vùng cực Nam. Điểm cực Nam trên đất liền nằm ở xã Viên An, huyện Ngọc Hiển; mũi Cà Mau là điểm cực Tây của tỉnh Cà Mau. Tuy nhiên điều đó không quan trọng...
Có thể đến Đất Mũi bằng xuồng cao tốc từ TP Cà Mau nhưng nhóm không chọn mà tiếp tục hành trình bằng xe máy. Càng di chuyển gần về mũi Cà Mau, lòng càng trào dâng cảm giác khó tả, chỉ ít phút nữa thôi mình sẽ đặt chân lên vùng cực Nam đất nước.
Trên bộ dưới thuyền tấp nập rộn ràng. Đến thị trấn Năm Căn chúng tôi gửi xe ở một khu chợ đồng thời là bến thuyền để tiếp tục hành trình bằng xuồng cao tốc. Canh đúng giờ, chừng 5 phút sau, chuyến cao tốc cuối cùng trờ tới đón mọi người, đứng chờ cùng chúng tôi còn có các bà thương lái, học sinh, cán bộ. Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác lướt trên sóng giữa mênh mông mát rười rượi; đặc biệt là mỗi lần con tàu "ôm cua" giữa rừng đước, những lúc ấy mạn tàu nghiêng xuống, nước tung lên trắng xóa. Đi một đoạn tôi phát hiện ra tàu cao tốc này giống như xe đò trên đường bộ; nó cũng dừng đón trả khách dọc sông kiểu "xe dù, bến cóc", ai muốn xuống đâu thì nói với lái tàu, ai muốn lên tàu hay gửi hàng hóa thì ra mé nhà đứng vẫy tay.
Điểm dừng cuối cùng trước chợ đất Mũi, từ đây thuê xe ôm 20.000 đồng đến mũi Cà Mau. Chúng tôi đi bộ xuyên rừng đước trên con đường bê-tông nhỏ được đúc cao lên, thật thỏa chí và không quên chụp ảnh những bộ rễ đước đồ sộ hiên ngang với thời gian. Khu vực đó có một vòng tròn nền xi-măng khá to, đồng nghiệp tôi bảo là sân cho trực thăng đỗ. Tranh thủ ăn trưa ở nhà hàng Thủy Tạ giữa biển, nhóm rời Mũi Cà Mau trở ra bến thuyền kịp lên chuyến tàu cuối cùng.
Rời Năm Căn, chúng tôi ngược lên huyện Cái Nước khi trời tắt nắng. Đêm cái Cái Nước gió lồng lộng thổi, tiếng ghe vẫn bành bạch chạy dưới sông.
4. Sáng sớm, vẫn tiếng bành bạch đánh thức mọi người, nhóm trở lại thành phố. Anh đồng nghiệp "thổ địa" dẫn vào ngõ nhỏ ngay nách chợ Cà Mau để mua đặc sản khô lóc.
Rời mảnh đất Mũi, chúng tôi hướng về Kiên Giang - nơi có rừng U Minh Thượng. 2 tiếng đồng hồ để khám phá khu rừng ngập nước đặc biệt này quả là quá ít ỏi đối với chúng tôi, nhưng hiện tại cũng chỉ mới có tour từng đó dành cho du khách. Được ngồi trên ghe chạy lướt giữa rừng bèo ken đặc mặt nước để nhìn từng đàn chim cò đủ loại, đủ màu sắc thật thú vị.
3 ngày 2 đêm cho hành trình tròn một vòng từ đông sang tây, tôi vẫn thấy tiếc nuối bởi còn quá nhiều điều chưa khám phá, nhiều điểm hấp dẫn chưa đặt chân đến. Tôi tạm biệt xứ sở sông nước với lời hẹn sẽ quay trở lại để đi cho hết con đường ước nguyện...
Du lịch, GO! - Theo báo Thanh Niên, ảnh internet
1. Những ngày đầu tháng 4, ao ước đó thành hiện thực. Sau khi kết nối thành công với "thổ địa", tôi hăm hở vác ba-lô bước lên xe khách xuất phát tại TP.HCM thẳng tiến về Cần Thơ. Chiếc xe to rộng, sạch sẽ, lướt êm trên đường. Miền Tây dần lộ ra sau vòng quay bánh xe với những dải cây xanh tít tắp và những đồng lúa thênh thang, đó là Long An. Xe qua đất Tiền Giang, dọc bên đường có rất nhiều quán cà phê, quán nước giải khát và mỗi quán đều có mắc rất nhiều võng, đó là điều tôi thấy là lạ đầu tiên. Qua khỏi Vĩnh Long, Cần Thơ chào đón chúng tôi bằng cây cầu cùng tên kỳ vĩ, bên kia cầu đã là phố xá đông đúc của chốn phồn hoa đô hội.
.
2. Hội quân ở Cần Thơ, chúng tôi lên phương án cho hành trình khám phá miền Tây. Có đồng nghiệp địa phương rành rọt đường sá nên chúng tôi quyết định di chuyển bằng xe máy. Điểm đến đầu tiên là chợ nổi Cái Răng.
Trong vô vàn đặc sản của miền Tây, chợ nổi chính là một đặc sản và ở trên chợ đó có nhiều đặc sản khác. Vậy nên chưa đi chợ nổi thì coi như chưa biết miền Tây. Với phương châm "làm chủ" và "thích đâu dừng đó" nhóm tôi thuê chiếc ghe nhỏ với giá 150.000 đồng chứ không thuê thuyền lớn hay ghép tour.
Cả một khúc sông rộng tấp nập ghe thuyền từ to đến nhỏ và trên thuyền thì đầy trái cây. Thuyền chở loại trái gì người ta cắm cây sào rồi treo quả đó lơ lửng. Nắng lên, thuyền bè đến từ nhiều vùng miền xuôi ngược dậy sóng lấp lánh ánh vàng, một khung cảnh no ấm hiện hữu. Ở đó người ta cũng làm một cái quán nổi để bán trái cây cho khách du lịch.
Quả để dưới sàn, quả treo lủng lẳng từng chùm đầy gợi cảm… Khách đông mà quán nhỏ nên chúng tôi mua một ít rồi nhanh xuống ghe tiếp tục "lượn lờ" trên chợ. Thấy ghe bán hủ tiếu, cả nhóm bảo anh lái dừng lại ăn.
Lúc đó bụng đã đoi đói, nhìn thấy khói bốc lên nghi ngút trên nồi nước lèo cũng đủ chảy nước miếng rồi. Mà hủ tiếu ở đó ngon thật, giá lại rẻ, nhưng thích hơn vẫn là cảm giác ngồi ăn trên sông nước bồng bềnh, thật khác lạ! Ăn sáng xong lại tấp ghe vào thuyền bán dứa, leo lên hỏi mua 3 trái rồi nhờ chị chủ gọt ra, cả bọn cầm ăn ngấu nghiến...
Rời chợ nổi, nhóm nhằm hướng Hậu Giang - Sóc Trăng. Hậu Giang hoa quả, cây trái sum suê trải dài dọc bên đường. Sóc Trăng có nhiều nhà lá và người Khmer. Theo tư liệu, tỉnh có khoảng 350.000 người Khmer, đông nhất trong số các địa phương có người Khmer sinh sống và cũng là nơi nhiều chùa. Trước khi dừng nghỉ trưa, chúng tôi ghé chùa Đất Sét. Tất cả tượng phật đến linh thú, bảo tháp, đỉnh trầm đều được làm từ đất sét.
Điều đặc biệt, trong chùa còn có 6 cây nến lớn cao chừng 3m, to hơn vòng tay người ôm, nặng 200 kg; nếu đốt thì sẽ cháy liên tục trong vòng 85 năm. 2 cây nhỏ nặng 100 kg đã cháy liên tục trong 40 năm và hiện còn một đoạn cao khoảng 50 cm. "Đúng là độc quá!" - tôi thầm thốt lên như vậy sau khi nghe bà cụ tóc bạc phơ ngồi trông nến giới thiệu. Để nến chùa cháy, người ta phải dùng dao cạo từng lớp sáp mỏng rồi lùa xuống lòng nến, từng tí từng tí một; dường như sức nóng của lửa ở tim nến không đủ độ để làm tan chảy sáp.
Buổi chiều nhóm tiếp tục viếng chùa Dơi (tên gọi khác là chùa Mã Tộc). Các vị sư ở đấy rất hiền và cởi mở. Nghe đâu chùa được xây dựng cách đây 400 năm, chùa có tên là chùa Dơi vì từ lâu ở đó có khoảng 1 triệu con trú ẩn; dơi rất lớn, có sải cánh dài 1 - 1,2 m, nhiều con lên tới 1,5 m. Ban ngày chúng treo mình ngủ trên những cành cây trong vườn chùa. Ở chùa Dơi còn có loài lợn 5 móng, khi chết nó được đưa vô nhà thiêu hỏa táng rồi chôn thành mồ...
Rời Sóc Trăng, chúng tôi thẳng tiến về Bạc Liêu. Phải nói rằng các thị tứ, trung tâm tỉnh lỵ ở miền Tây rất đẹp ở khía cạnh quy hoạch, rất nhiều tuyến phố rộng rãi, bài trí đẹp và xanh, sạch sẽ; tất cả không như tưởng tượng ban đầu của tôi và càng không như ở một số tỉnh miền Trung bị vỡ vụn, băm nát và bẩn.
Leo lên đài quan sát ở vườn chim Bạc Liêu khi trời đã xế chiều, ánh nắng vàng đặc rọi từng ngọn cây thấy rõ vô vàn loại chim từ to đến nhỏ đang quẫy nước rỉa lông sau một ngày tìm kiếm mồi. Một khung cảnh thanh bình bao la đến lạ, như sự phóng khoáng của con người ở đây vậy.
Không lý gì chúng tôi không nhâm nhi ở nhà hàng, khách sạn Công tử Bạc Liêu - tòa biệt thự của công tử Ba Huy ngày xưa. Tòa nhà được xây dựng từ năm 1919 do kỹ sư người Pháp thiết kế, toàn bộ vật liệu xây dựng như thép đúc, cửa, cẩm thạch lát nền, gạch, khung sắt trang trí được chủ nhân đặt hàng từ Pháp về. Các chi tiết xây dựng đều được đóng dấu chìm mẫu tự P rất hoa mỹ, chứng thực sản xuất tại thủ đô Paris.
3. Kết thúc ngày thứ nhất có thể nói là thành công mỹ mãn, cả nhóm lâng lâng nâng ly cụng mừng tại nhà một người bạn với món gà luộc chấm muối tiêu và cá lóc chua. Chúng tôi tạm biệt Bạc Liêu bằng món bún bò cay buổi sáng. Bạn tôi nói là đặc sản, tô bún đỏ quạch màu ớt, hợp khẩu vị với dân miền Trung!
Mục tiêu ngày thứ hai là phải đặt chân lên mũi Cà Mau, gần 200 cây số chờ đợi phía trước. Có thông tin rằng hiện nay nếu xét lại thì mũi Cà Mau không phải là điểm cực Nam trên đất liền của Tổ quốc mà chỉ nằm ở vùng cực Nam. Điểm cực Nam trên đất liền nằm ở xã Viên An, huyện Ngọc Hiển; mũi Cà Mau là điểm cực Tây của tỉnh Cà Mau. Tuy nhiên điều đó không quan trọng...
Có thể đến Đất Mũi bằng xuồng cao tốc từ TP Cà Mau nhưng nhóm không chọn mà tiếp tục hành trình bằng xe máy. Càng di chuyển gần về mũi Cà Mau, lòng càng trào dâng cảm giác khó tả, chỉ ít phút nữa thôi mình sẽ đặt chân lên vùng cực Nam đất nước.
Trên bộ dưới thuyền tấp nập rộn ràng. Đến thị trấn Năm Căn chúng tôi gửi xe ở một khu chợ đồng thời là bến thuyền để tiếp tục hành trình bằng xuồng cao tốc. Canh đúng giờ, chừng 5 phút sau, chuyến cao tốc cuối cùng trờ tới đón mọi người, đứng chờ cùng chúng tôi còn có các bà thương lái, học sinh, cán bộ. Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác lướt trên sóng giữa mênh mông mát rười rượi; đặc biệt là mỗi lần con tàu "ôm cua" giữa rừng đước, những lúc ấy mạn tàu nghiêng xuống, nước tung lên trắng xóa. Đi một đoạn tôi phát hiện ra tàu cao tốc này giống như xe đò trên đường bộ; nó cũng dừng đón trả khách dọc sông kiểu "xe dù, bến cóc", ai muốn xuống đâu thì nói với lái tàu, ai muốn lên tàu hay gửi hàng hóa thì ra mé nhà đứng vẫy tay.Điểm dừng cuối cùng trước chợ đất Mũi, từ đây thuê xe ôm 20.000 đồng đến mũi Cà Mau. Chúng tôi đi bộ xuyên rừng đước trên con đường bê-tông nhỏ được đúc cao lên, thật thỏa chí và không quên chụp ảnh những bộ rễ đước đồ sộ hiên ngang với thời gian. Khu vực đó có một vòng tròn nền xi-măng khá to, đồng nghiệp tôi bảo là sân cho trực thăng đỗ. Tranh thủ ăn trưa ở nhà hàng Thủy Tạ giữa biển, nhóm rời Mũi Cà Mau trở ra bến thuyền kịp lên chuyến tàu cuối cùng.
Rời Năm Căn, chúng tôi ngược lên huyện Cái Nước khi trời tắt nắng. Đêm cái Cái Nước gió lồng lộng thổi, tiếng ghe vẫn bành bạch chạy dưới sông.4. Sáng sớm, vẫn tiếng bành bạch đánh thức mọi người, nhóm trở lại thành phố. Anh đồng nghiệp "thổ địa" dẫn vào ngõ nhỏ ngay nách chợ Cà Mau để mua đặc sản khô lóc.
Rời mảnh đất Mũi, chúng tôi hướng về Kiên Giang - nơi có rừng U Minh Thượng. 2 tiếng đồng hồ để khám phá khu rừng ngập nước đặc biệt này quả là quá ít ỏi đối với chúng tôi, nhưng hiện tại cũng chỉ mới có tour từng đó dành cho du khách. Được ngồi trên ghe chạy lướt giữa rừng bèo ken đặc mặt nước để nhìn từng đàn chim cò đủ loại, đủ màu sắc thật thú vị.
3 ngày 2 đêm cho hành trình tròn một vòng từ đông sang tây, tôi vẫn thấy tiếc nuối bởi còn quá nhiều điều chưa khám phá, nhiều điểm hấp dẫn chưa đặt chân đến. Tôi tạm biệt xứ sở sông nước với lời hẹn sẽ quay trở lại để đi cho hết con đường ước nguyện...
Du lịch, GO! - Theo báo Thanh Niên, ảnh internet
Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011
Núi Chứa Chan - chùa Gia Lào: Di tích lịch sử, danh thắng
Núi Chứa Chan cao khoảng 837m là một trong những ngọn núi hiếm hoi của miền Đông Nam bộ, một thắng cảnh hữu tình nằm gọn trên địa bàn huyện Xuân Lộc.
< Núi Chứa Chan nhìn từ hồ Le.
Xung quanh núi có 4 suối nước trong mát quanh năm mang những cái tên rất quen thuộc của đồng bào dân tộc Châu Ro: Gia Ui, Gia Miên, Gia Liêu, Gia Lào.
Từ ngã ba Ông Đồn theo tỉnh lộ 766 đi hướng Đông Bắc khoảng 3 cây số, du khách đến chân núi Chứa Chan. Từ đây, theo đường mòn và những bậc đá tam cấp đã định hình để lên núi viếng chùa. Trên lưng chừng núi ở độ cao khoảng 600m có một hang đá thiên tạo về hướng Đông Bắc có mái vòm uốn cong tạo dáng hình rồng như kiến trúc chùa cổ, xung quanh khu vực này từ xưa, giới tu hành, đạo hạnh đã đến dựng chùa, trong đó có chùa Gia Lào (tức là chùa Bửu Quang Tự).
< Đường lên núi Chứa Chan.
Trong phạm vi khu vực núi Chứa Chan còn có mật khu Hầm Hinh nổi tiếng là địa điểm đóng quân của Ban chỉ huy quận quân sự 10, sau đó là Huyện đội Xuân Lộc trong khoảng thời gian từ năm 1946 đến cuối năm 1948.
Hầm Hinh là một bãi đá tự nhiên gồm những viên đá granite xếp ken với nhau tạo thành một bức tường dày. Âm sâu bên trong là hang đá gồm những tảng đá lớn xếp chênh nhau tạo thành. Lòng hang sâu hun hút, khúc khuỷu với nhiều chỗ rộng hẹp, cao thấp khác nhau tạo thuận lợi cho việc thoát hiểm khi cần.
Chính nhờ vị thế đó, Ban chỉ huy quận quân sự 10 (Xuân Lộc) đã chọn đóng quân và cũng từ địa điểm này các đồng chí: Đinh Quang Ân, Bùi Cát Vũ, Phạm Đình Công đã lập sở chỉ huy đánh giao thông đường sắt ở Trảng Táo, Gia Hinh, Bảo Chánh. Năm 1947, đồng chí Nguyễn Văn Tạo lúc này là chủ tịch quận bộ Việt Minh Xuân Lộc và đồng chí Huỳnh Công Tâm (Tư Ước), chỉ huy trưởng quận quân sự 10, kiêm chỉ huy trưởng ban bảo vệ căn cứ địa Gia Ray đã tạm mượn chùa Chánh Giác ở mật khu Hầm Hinh để chứa thóc gạo làm trạm tiếp tế lương thực cho bộ đội và cán bộ trong huyện. Cuối năm 1948, giặc Pháp tiến hành càn quét vùng quanh núi Chứa Chan, mật khu Hầm Hinh bị lộ, quân Pháp và Việt gian đốt chùa Chánh Giác, lúa gạo cháy suốt 6 ngày đêm còn ngút khói.
Thời gian sau, thầy trò chùa Chánh Giác lại chạy lên chùa Bửu Quang tiếp tục tu hành, vận động bá tánh ủng hộ kháng chiến.
Tháng 5-1947, đồng chí Lê Duẩn, Bí thư xứ ủy Nam bộ trên đường đi công tác từ Nam Trung bộ vào đến núi Chứa Chan. Đồng chí đã lưu lại căn cứ của huyện Xuân Lộc tại khu vực chùa Gia Lào một thời gian.
Điểm hẹn du lịch
Từ chân núi lên chùa chừng 2km, đặc biệt là khi du khách leo hết dốc khoảng 300 bậc đá sẽ đến một đoạn đường bằng phẳng rợp bóng cây. Đến cây 1 ngọn 3 gốc gặp suối Tiên, du khách có thể hết sức thích thú khi vốc nước rửa mặt. Nguồn nước từ trong hang núi chảy ra, thật trong mát. Vượt dốc 3, du khách sẽ đến chùa, chùa được kiến tạo dựa vào hình thể thiên nhiên, chánh điện xây mái vòm uốn cong bên trên hang đá của hàm rồng. Tất cả tạo nên một quần thể những hang động thiên nhiên được bàn tay con người xây đắp thêm phần thẩm mỹ, tạo cho ngôi chùa một vẻ thâm nghiêm kỳ vĩ.
Vào ngày cuối tuần về Xuân Lộc, du khách có thể bơi thuyền trên hồ Gia Ui (thuộc xã Xuân Tâm) cách thị trấn Gia Ray khoảng 5km về phía Đông Bắc; rồi ghé qua khu vui chơi giải trí hồ Núi Le (toạ lạc tại khu 7, thị trấn Gia Ray) để thưởng thức các món ăn đặc sản của sông, hồ... ngắm cảnh thiên nhiên sông núi hữu tình. Từ giã hồ Núi Le thơ mộng, du khách về lại núi Chứa Chan lên viếng chùa Gia Lào, dùng bữa cơm chay, đêm ngủ võng trong những chòi lá dựng cheo leo trên sườn núi để thưởng thức một đêm ngủ rừng đầy thú vị.
Sớm tinh sương vào chùa thắp hương cúng Phật, du khách còn thời gian thưởng thức vẻ đẹp của rừng núi, của bạt ngàn nương rẫy với những vườn cây ăn trái xanh tươi, như: mít, bơ, chôm chôm, chuối, sầu riêng, cam, quýt... Ở đây còn có hàng chục loài hoa kiểng bốn mùa trổ hoa ngát hương làm du khách ngất ngây có cảm giác như sống giữa bồng lai tiên cảnh.
Thêm một tin vui nữa là sau khi núi Chứa Chan được công nhận di tích lịch sử - danh thắng, huyện Xuân Lộc sẽ đầu tư hệ thống cáp treo phát triển du lịch ở khu vực này. Đến lúc đó chắc chắn khu di tích - danh thắng núi Chứa Chan sẽ là một điểm du lịch lý tưởng, một điểm hẹn hấp dẫn cho du khách.
Du lịch, GO! - Theo Web Xuanloc, ảnh internet
< Núi Chứa Chan nhìn từ hồ Le.
Xung quanh núi có 4 suối nước trong mát quanh năm mang những cái tên rất quen thuộc của đồng bào dân tộc Châu Ro: Gia Ui, Gia Miên, Gia Liêu, Gia Lào.
Từ ngã ba Ông Đồn theo tỉnh lộ 766 đi hướng Đông Bắc khoảng 3 cây số, du khách đến chân núi Chứa Chan. Từ đây, theo đường mòn và những bậc đá tam cấp đã định hình để lên núi viếng chùa. Trên lưng chừng núi ở độ cao khoảng 600m có một hang đá thiên tạo về hướng Đông Bắc có mái vòm uốn cong tạo dáng hình rồng như kiến trúc chùa cổ, xung quanh khu vực này từ xưa, giới tu hành, đạo hạnh đã đến dựng chùa, trong đó có chùa Gia Lào (tức là chùa Bửu Quang Tự).
< Đường lên núi Chứa Chan.
Trong phạm vi khu vực núi Chứa Chan còn có mật khu Hầm Hinh nổi tiếng là địa điểm đóng quân của Ban chỉ huy quận quân sự 10, sau đó là Huyện đội Xuân Lộc trong khoảng thời gian từ năm 1946 đến cuối năm 1948.
Hầm Hinh là một bãi đá tự nhiên gồm những viên đá granite xếp ken với nhau tạo thành một bức tường dày. Âm sâu bên trong là hang đá gồm những tảng đá lớn xếp chênh nhau tạo thành. Lòng hang sâu hun hút, khúc khuỷu với nhiều chỗ rộng hẹp, cao thấp khác nhau tạo thuận lợi cho việc thoát hiểm khi cần.
Chính nhờ vị thế đó, Ban chỉ huy quận quân sự 10 (Xuân Lộc) đã chọn đóng quân và cũng từ địa điểm này các đồng chí: Đinh Quang Ân, Bùi Cát Vũ, Phạm Đình Công đã lập sở chỉ huy đánh giao thông đường sắt ở Trảng Táo, Gia Hinh, Bảo Chánh. Năm 1947, đồng chí Nguyễn Văn Tạo lúc này là chủ tịch quận bộ Việt Minh Xuân Lộc và đồng chí Huỳnh Công Tâm (Tư Ước), chỉ huy trưởng quận quân sự 10, kiêm chỉ huy trưởng ban bảo vệ căn cứ địa Gia Ray đã tạm mượn chùa Chánh Giác ở mật khu Hầm Hinh để chứa thóc gạo làm trạm tiếp tế lương thực cho bộ đội và cán bộ trong huyện. Cuối năm 1948, giặc Pháp tiến hành càn quét vùng quanh núi Chứa Chan, mật khu Hầm Hinh bị lộ, quân Pháp và Việt gian đốt chùa Chánh Giác, lúa gạo cháy suốt 6 ngày đêm còn ngút khói.
Thời gian sau, thầy trò chùa Chánh Giác lại chạy lên chùa Bửu Quang tiếp tục tu hành, vận động bá tánh ủng hộ kháng chiến.
Tháng 5-1947, đồng chí Lê Duẩn, Bí thư xứ ủy Nam bộ trên đường đi công tác từ Nam Trung bộ vào đến núi Chứa Chan. Đồng chí đã lưu lại căn cứ của huyện Xuân Lộc tại khu vực chùa Gia Lào một thời gian.
Điểm hẹn du lịch
Từ chân núi lên chùa chừng 2km, đặc biệt là khi du khách leo hết dốc khoảng 300 bậc đá sẽ đến một đoạn đường bằng phẳng rợp bóng cây. Đến cây 1 ngọn 3 gốc gặp suối Tiên, du khách có thể hết sức thích thú khi vốc nước rửa mặt. Nguồn nước từ trong hang núi chảy ra, thật trong mát. Vượt dốc 3, du khách sẽ đến chùa, chùa được kiến tạo dựa vào hình thể thiên nhiên, chánh điện xây mái vòm uốn cong bên trên hang đá của hàm rồng. Tất cả tạo nên một quần thể những hang động thiên nhiên được bàn tay con người xây đắp thêm phần thẩm mỹ, tạo cho ngôi chùa một vẻ thâm nghiêm kỳ vĩ.
Vào ngày cuối tuần về Xuân Lộc, du khách có thể bơi thuyền trên hồ Gia Ui (thuộc xã Xuân Tâm) cách thị trấn Gia Ray khoảng 5km về phía Đông Bắc; rồi ghé qua khu vui chơi giải trí hồ Núi Le (toạ lạc tại khu 7, thị trấn Gia Ray) để thưởng thức các món ăn đặc sản của sông, hồ... ngắm cảnh thiên nhiên sông núi hữu tình. Từ giã hồ Núi Le thơ mộng, du khách về lại núi Chứa Chan lên viếng chùa Gia Lào, dùng bữa cơm chay, đêm ngủ võng trong những chòi lá dựng cheo leo trên sườn núi để thưởng thức một đêm ngủ rừng đầy thú vị.
Sớm tinh sương vào chùa thắp hương cúng Phật, du khách còn thời gian thưởng thức vẻ đẹp của rừng núi, của bạt ngàn nương rẫy với những vườn cây ăn trái xanh tươi, như: mít, bơ, chôm chôm, chuối, sầu riêng, cam, quýt... Ở đây còn có hàng chục loài hoa kiểng bốn mùa trổ hoa ngát hương làm du khách ngất ngây có cảm giác như sống giữa bồng lai tiên cảnh.
Thêm một tin vui nữa là sau khi núi Chứa Chan được công nhận di tích lịch sử - danh thắng, huyện Xuân Lộc sẽ đầu tư hệ thống cáp treo phát triển du lịch ở khu vực này. Đến lúc đó chắc chắn khu di tích - danh thắng núi Chứa Chan sẽ là một điểm du lịch lý tưởng, một điểm hẹn hấp dẫn cho du khách.
Du lịch, GO! - Theo Web Xuanloc, ảnh internet
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








































