Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Phượt lên 5 - trăng rằm Tiên Sa

Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 5 diễn đàn dành cho những người yêu du lịch, Phuot.com lần đầu tiên tổ chức một buổi “offline” ba miền tại bãi biển Tiên Sa, Đà Nẵng trong hai ngày 13 và 14-8.

Chương trình quy tụ gần 200 thành viên khắp mọi miền, xuất phát từ Hải Phòng, Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng… theo nhiều chương trình và cách thức di chuyển khác nhau để đến Tiên Sa tham dự gala mừng diễn đàn thêm tuổi mới.

Phượt lên 5 - trăng rằm Tiên Sa được tổ chức đúng vào dịp Tết Trung nguyên cũng là cơ hội khám phá phố cổ Hội An lung linh đèn lồng trong đêm rằm tháng 7. Đặc biệt, trong khuôn khổ các hoạt động mừng sinh nhật lần thứ 5, Phuot.com tổ chức hai cuộc thi trên mạng “Cuộc thi ảnh Phượt Marathon” dựa trên ý tưởng ghi lại một ngày của dân phượt với chủ đề “Dịch chuyển” và cuộc thi “Sáng tạo phượt cụ”.
.
“Sáng tạo phượt cụ” là một ý tưởng khá thú vị của một quản trị viên có nick LinhEvil. “Phượt” là dịch chuyển, “Cụ” là công cụ, “phượt cụ” được hiểu nôm na là “công cụ dùng trên đường dịch chuyển”.

Với mục đích chia sẻ và khuyến khích các bạn phượt phát huy trí thông minh, sáng tạo để tạo ra các phát minh nho nhỏ, hóm hỉnh, tiện dụng và độc đáo theo phong cách riêng, tạo điểm nhấn trên đường du lịch, cuộc thi đã thu hút 15 tác phẩm dự thi khá độc đáo và ấn tượng.

Kết thúc cuộc thi, BGK đã quyết định không trao Giải thưởng sáng tạo táo bạo. Giải thưởng Sáng tạo ứng dụng thuộc về nick BodyParty với sản phẩm "GPS Bike Mount" sử dụng vật liệu có sẵn là mắc áo để chế tạo đồ gá máy GPS cho các hành trình bằng xe đạp.

Giải thưởng Sáng tạo viển vông nhưng mà hay thuộc về thành viên Lonely Rebel với sản phẩm “Chiếc bè tự tạo” nhân một chuyến cùng bạn đồng hành xuôi sông Đà đã gây ra một cơn sốt trên diễn đàn về ý tưởng cũng như quyết tâm biến nó thành sự thật.

Ngoài ra còn rất nhiều sản phẩm như bếp cồn, bếp nướng, giá để đồ xe máy, chun lưới buộc đồ… đều là các sản phẩm thể hiện sự sáng tạo, linh hoạt và hữu dụng của dân phượt dựa trên các nguyên liệu có sẵn, rẻ tiền.

Đồng hành với lịch trình sinh nhật, thành viên có nick Summer_flower44 cùng các bạn phượt khác tại đầu cầu Sài Gòn đã tổ chức một chương trình quyên góp từ thiện với hàng chục triệu đồng và nhiều sách vở, đồ dùng học tập, quần áo… cho cô nhi viện Mằng Lăng (Phú Yên) và mái ấm Vinh Sơn (Kon Tum).

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre Cuoituan

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Cuối tuần... phượt nào!

Du lịch bụi hay còn gọi là “phượt” không chỉ là những chuyến du lịch đơn thuần mà nó đã dạy cho con người cách sống, cách quên và tập cho họ vượt qua nỗi sợ hãi.

Cuộc sống bộn bề với những lo toan cơm áo gạo tiền khiến cho con người ở thành phố thấy không gian xung quanh lúc nào cũng bí bách, nhất là giới văn phòng.
Vậy là khi có thời gian, 2 đến 3 ngày hay chỉ 1 ngày là họ khăn gói lên đường. Tuỳ vào số lượng ngày nghỉ mà họ chọn điểm đến. Mà không chỉ có người trẻ mới thích đi du lịch bụi hay còn gọi là “phượt” ngay cả những người lớn tuổi cũng thích cưỡi ngựa sắt thong dong trên những cung đường. Đơn giản là để khám phá, để hoà mình vào thiên nhiên và để được hiểu hơn về văn hoá các vùng miền.
.
Quản lý một trang trên diễn đàn về chủ đề du lịch, anh Vũ Thành Công - một nhiếp ảnh gia với nickname là “oi­­_zoi_oi”, cho biết, hàng ngày có hàng chục topic lập ra rủ nhau đi phượt, hỏi kinh nghiệm hay địa điểm cần đến.


Niềm đam mê

Với kinh nghiệm của người từng phượt nhiều năm, anh Công thường hướng dẫn cụ thể cho từng nhóm. Điểm đến mà các bạn trẻ ưa thích là Mộc Châu - Sơn La, Lào Cai với các cung Y Tý, Bát Xát, đèo Ô Quy Hồ; Hà Giang thì có Quản Bạ, Đồng Văn, Mèo Vạc… Thường các nhóm tự lập ra quy tụ khoảng 5 đến 10 người. Phương tiện di chuyển chủ yếu là xe máy. Những địa chỉ trên luôn là điểm đến hấp dẫn đối với dân phượt. Ai cũng muốn được thử sức mạo hiểm trên những cung đường ngoằn nghèo, những khúc cua tay áo hay đơn giản là cảm giác được leo dốc.

Theo anh Vũ Thành Công, mỗi chuyến đi là một sự trải nghiệm, là một lần làm giàu thêm tri thức của mình. Bởi đi là để thấy, để được khám phá, được hoà mình vào thiên nhiên, hoà mình vào cuộc sống cộng đồng, trải nghiệm các kỹ năng sống… Có vô vàn điều để học trên các cung đường anh đã đi qua. Có những chuyến anh đi cùng với nhóm tự lập topic trên mạng hoặc đơn giản là đi một mình. Cách đi cũng là một vấn đề. Đi từ 5 đến 10 người hay đông hơn nữa, mọi thành viên phải tuân thủ những quy định chung của nhóm đặt ra và quan trọng không được tách đoàn.

Là dân ảnh nên trong 10 năm qua, anh Công đã lang thang khắp các con đường của dải đất hình chữ S và vô số lần ở các nước bạn. Kho ảnh của anh ngày càng đồ sộ. Có thời gian là anh lấy xe lên đường và năm nào cũng dành khoảng 20 ngày làm một hành trình xuyên Việt. Anh thích lang thang một mình bởi cảm giác được tự do, tự vạch ra lộ trình mình thích với khung thời gian linh hoạt. Có khi dành cả nửa ngày chỉ để ngồi ngắm sông Mã ồn ào chảy siết từ một góc cao của Mường Lát hay đứng lặng hàng giờ trước biển mây trên đèo Ô Quy Hồ (Sapa, Lào Cai). Không sợ ai hối thúc. Với phượt, mình là người viết lên hành trình.

Niềm đam mê khám phá không chỉ dành cho người có máu phượt mà rất nhiều nhân viên văn phòng vẫn dành thời gian rảnh ít ỏi để được đặt chân lên những vùng đất mới.

Thu Trang làm trong ngành thời trang bị ràng buộc nhiều về thời gian nhưng chị cũng khá tài tình khi sắp xếp được một năm có 3 đến 4 chuyến đi ra khỏi thành phố. Với Trang, “phượt” mang cho chị niềm hứng khởi được vượt qua chính mình. “Rời xa căn phòng máy lạnh với bốn bức tường tù túng, tôi vác ba lô đi du lịch bụi. Bao lo toan, stress và những tính toán đời thường tan biến hết. Chỉ còn lại cảm giác được sống hết mình, vượt lên bản thân, kẻ thù lớn nhất của mỗi con người”, chị bộc bạch. Không những thế, theo chị Trang, “phượt” còn mang lại cho chị hương vị của sự mạo hiểm.

“Đôi khi phải băng qua những con đường đầy sỏi đá, rồi những lần lạc đường hay hỏng xe, mất phanh trên con dốc, đi qua một cây cầu bấp bênh. Mỗi lần đi như thế là mỗi lần tôi tập được cảm giác vượt qua được nỗi sợ hãi. Những cảm giác mới mẻ và hồi hộp ấy khiến người lữ hành càng đi càng say”, chị Trang tâm sự.

Ít thời gian để đi nhưng mỗi chuyến chị Trang đều kết hợp để làm từ thiện. Được chia sẻ những thiệt thòi, những khó khăn với người dân nơi mình đến là niềm hạnh phúc của chị. Món quà tuy nhỏ đôi khi chỉ là ít quần áo cũ, sách vở, đồ dùng học sinh… nhưng chị thấy ấm lòng và tâm trạng vui hơn khi phải quay lại với cuộc sống ồn ào nơi đô thị.

Và “phượt” không chỉ dành cho người trẻ mà những người già về tuổi nhưng trẻ về tâm hồn cũng đam mê mãnh liệt. Hơn 15 năm gắn với chiếc xe Min, người bạn đồng hành trong các chuyến đi, anh Trần Nghĩa không nhớ nổi mình đã đặt chân lên những đâu. Đến đâu anh cũng gặp những lời mời thân thiện của người dân. Anh bảo, giới trẻ nhiệt huyết, sung sức có nhiều cách thể hiện. Có người thích chụp ảnh, người thì khoe xe, làm chủ tốc độ hay đơn giản đi để mà đi nhưng với anh “phượt” là tình yêu. Anh bảo từ “phượt” dùng với người trẻ hợp hơn còn anh đơn giản chỉ là thong dong trên những cung đường. Anh không thích kiểu sống hời hợt nên mỗi chuyến đi với anh là một sự khám phá kỳ công. Hơn 15 năm đi đã đem lại cho anh một kiến thức khổng lồ.

Đến nay, đã hơn 50 tuổi nhưng anh vẫn trẻ trung, vẫn hồ hởi trước những chuyến đi. “Đi không giờ là mệt, không bao giờ là thừa, đi là biết, được nhiều thứ. Và đi là tình yêu ngấm vào máu”, anh Nghĩa chia sẻ.

Sự chia sẻ

Ngày nay bạn sẽ không lúng túng khi bắt đầu một chuyến “phượt”. Chỉ cần vào mạng bạn có hàng loạt các trang web chuyên tư vấn về phượt. Đừng ngần ngại, hãy chia sẻ những điều thắc mắc, bạn sẽ nhận được những lời khuyên hữu ích. Với kinh nghiệm 10 năm đi phượt, anh Vũ Thành Công hiện là Mob của các Box chuyên về phượt như: Box Hội nhóm phượt, Box Tìm bạn đồng hành và tổ chức chuyến đi, Box ảnh. Đi nhiều, hiểu nhiều và quan trọng là thích chia sẻ nên hàng ngày anh trả lời lên lịch cho rất nhiều các bạn trẻ.

Anh Công kể, nhiều người đi phượt về rồi mới kêu là giá mà mình biết trước có những trang như thế thì chuyến đi thêm ý nghĩa biết bao. Vì chủ quan, nhiều người thích là đi. Đến một nơi không hiểu biết gì về chốn đó thì giống người mù màu chỉ đi mà thôi. Ngay như việc chuẩn bị hành lý, nghe thì đơn giản nhưng nếu làm tốt chuyến đi sẽ thuận lợi hơn nhiều. Xe máy là phương tiện di chuyển duy nhất nên sẽ được kiểm tra kỹ lưỡng. Các thiết bị liên lạc như bộ đàm, điện thoại, máy ảnh, máy định vị… phải đầy pin. Đồ ăn, nước uống, thuốc… cũng là những thứ không thể thiếu.

Lời khuyên của anh Công, trước khi đi, bạn hãy vào các trang phượt để tìm kiếm thông tin, chắc chắn chuyến đi sẽ đạt hiệu quả cao.

… Và rẻ bất ngờ

Trong thời giá cả tăng vùn vụt như hiện nay thì “phượt” là cách lựa chọn sáng suốt của những người yêu chủ nghĩa xê dịch. Theo kinh nghiệm của những dân “phượt” lâu năm, với thời giá như hiện nay thì khoảng 300.000 đồng/người/ngày bao gồm tất tần tật với các chuyến trong nước. Còn với các nước trong khu vực như Thái Lan, Myanmar, Malaysia, Indonesia… chỉ khoảng 500.000 đồng/ngày/người.

Giữa tháng 4 vừa qua, nhóm của Hà An gồm 5 người đã thoả mãn niềm thích thú khi được hoà mình vào tết té nước của Lào. Chuyến đi kéo dài 6 ngày 6 đêm nhưng mỗi người chỉ chi khoảng 3,2 triệu đồng bao gồm tiền xe, tiền ăn, tiền khách sạn và cả tiền mua quà cho người thân. “Nếu chịu khó một chút vẫn có thể thỏa mãn niềm đam mê “phượt” mà không phải lo lắng quá nhiều đến chuyện tiền bạc”, Hà An chia sẻ.

Đi du lịch mỗi người một sở thích và có nhiều cách tiêu tiền nhưng đã đam mê du lịch bụi thì hãy hưởng thụ theo đúng như cái tên dân dã, đó là hình thức du lịch ít tốn kém hơn, có những tiện ích vượt trội so với đi tour như được tự chọn chỗ ăn, nghỉ… phù hợp với túi tiền của mỗi người.

Theo anh Công, du lịch không nhất thiết phải ở khách sạn, nếu những chỗ an toàn có thể thuê sân bãi và mang túi ngủ theo. So với ở khách sạn thì hình thức này rẻ hơn nhiều, lại được nếm trải sự thú vị khi được ngủ dưới “khách sạn nghìn sao”. Thậm chí, anh Công cho rằng hình thức này còn giúp những người trong đoàn trở nên gắn bó hơn.

Dù tiêu nhiều hay ít thì cái cảm giác là người tự khám phá, tự mày mò khi lạc đường, rồi òa lên sung sướng khi tìm thấy lối ra thì tiền không thể mua được. Cái mà phượt mang lại không chỉ là những chuyến du lịch đơn thuần mà nó đã dạy cho con người cách sống, cách quên và tập cho họ vượt qua nỗi sợ hãi.

Thậm chí, có những suy ngẫm và trải nghiệm mà họ chợt nhận ra sau một chuyến đi. Hãy sống đúng nghĩa trên những cung đường bạn đi. Bạn sẽ được rất nhiều.

Du lịch, GO! - Theo VOV, ảnh sưu tầm.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Kinh nghiệm đi Trekking

Hiểu một cách đơn giản nhất, đi trekking, tức là khoác ba lô trên vai, đi bộ đến vùng nông thôn, vào rừng hoặc xuyên núi để tìm hiểu thiên nhiên cũng như cuộc sống của người dân bản xứ tại những nơi mà du khách đi qua.

Các địa điểm được bạn trẻ chọn để Trekking thường là những khu vực núi rừng hoặc bản làng cách xa đồng bằng và thành phố, giao thông bất tiện, không có đường cho ôtô, xe máy. Bạn chỉ có thể tiếp cận bằng cách đi bộ và phải mất khá nhiều thời gian.
Những điểm đến này thường không có tên trên bản đồ mà chỉ đi đến tận nơi du khách mới biết và khám phá ra những điều đặc biệt. Chặng đường đi trekking thường rất hoang dã nhưng cũng nhiều bất ngờ thú vị. Ở miền núi phía bắc, Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (Thanh Hóa) và Rừng Quốc gia Hoàng Liên (Lào Cai) là hai điểm đến được nhiều du khách nước ngoài thám hiểm nhất do những chính sách mở nhằm phát triển du lịch của chính quyền địa phương tại đây.
.
Các bạn trẻ có thể tự tổ chức các kế hoạch đi trekking theo các cung đường như: Na Hang - Tuyên Quang, Ba Bể - Bắc Cạn, Y Tý Bát Xát - Lào Cai, Mù Căng Chải hay Tà Sì Láng - Yên Bái… chủ yếu là các vùng rừng núi thuộc Tây bắc.

Một ngày trung bình bạn có thể đi bộ khoảng 12km đến 15km.
Số lượng người đi trekking nên bắt đầu từ con số 2, bạn hoàn toàn không nên đi một mình để tránh những rủi ro không thể kiểm soát. Việc có thêm một người bạn đồng hành để chia sẻ cảm xúc và những khó khăn của chuyến đi là một điều nên làm.


Chuẩn bị các vật dụng chung trong chuyến đi: 

Lều trại, dây thừng (dù), tấm trải, túi ngủ, dao đi rừng, bật lửa, nến đốt, nồi niêu xoong chảo, siêu đun nước.
Một số thuốc men cơ bản như viên thuốc tiệt khuẩn nước, dầu gió, hạ sốt, đau bụng, kháng sinh, bông băng, thuốc đỏ, cồn y tế, kem chống muỗi, vắt.

Một số đồ ăn có thể bảo quản lâu và dễ sử dụng, nhiều năng lượng như ruốc khô, xúc xích, đồ hộp, lương khô, mỳ tôm, thịt bò khô, lạc rang mặn, rau khô đóng gói, bánh quy, kẹo ngọt, sô cô la, viên C sủi để tăng cường sức đề kháng và đặc biệt là café hay một chai rượu nhỏ. Số đồ dùng này sẽ được chia đều cho các thành viên trong nhóm mang.

Các đồ vật cá nhân: 

Những vật dụng không nên thiếu trong ba lô của bạn là một vài bộ quần áo đi trekking (siêu nhẹ, chống mưa, muỗi, vắt), một bộ quần áo mềm để mặc đi ngủ vào buổi tối, tất chân, khăn quàng cổ, mũ đội đầu, găng tay bảo hộ, đồ vệ sinh cá nhân (bàn chải, khăn mặt, dầu gội, xà phòng, kem đánh răng), một đôi dép lê, áo mưa choàng, giầy đi mưa, dao cá nhân, đèn pin (tốt nhất là loại đèn đeo trán), một bộ bát (nhựa), đũa thìa và một ít đồ ăn vặt như kẹo, bánh, lương khô để ở vị trí dễ lấy nhất trong ba lô. Một bản copy về lịch trình chuyến đi hoặc bản đồ khu vực đi trekking.

Các đồ nghề khác (nếu có) rất thú vị như máy nghe nhạc Ipod hay MP3, máy định vị GPS, la bàn, máy ảnh, một cuốn sổ nhỏ và cây bút để ghi chép lại những kinh nghiệm quý báu trên đường.

Bạn nên mặc quần áo rộng rãi, thoải mái, loại có nhiều túi đựng đồ. Mùa hè, nên mặc một áo phông bên trong và một áo khoác dài tay bên ngoài để đảm bảo bạn sẽ không bị xây xước do cây rừng cào phải cũng như bảo vệ bạn không bị cảm lạnh do vã mồ hôi và gặp gió rừng. Bạn nên đi giày vải mềm, có nhiều gai để bám đường chắc. Ba lô nên dùng loại có dây đeo thắt ngang lưng để cố định không lắc lư giúp di chuyển dễ dàng.

Ba lô của bạn có thể nặng từ 5 đến hơn 15 kg tùy thuộc vào thời gian, kế hoạch và số lượng người tham gia đi trekking. Do đó, bạn phải có một sức khỏe tốt, có luyện tập vận động thường xuyên trước chuyến đi.

Di chuyển trên đường: 

Di chuyển theo cự ly để có thể hỗ trợ nhau trong trường hợp có sự cố, không nên tách ra đi một mình, nhất là khi vượt suối, qua vực, đi trên đường hiểm. Khi dừng lại nghỉ không nên tháo ba lô ra mà hãy dùng chính ba lô làm điểm tựa lưng. Uống nước vừa phải, không nên uống quá nhiều dẫn đến óc ách mệt mỏi.

Nên đến bản làng để ngủ đêm, có thể ngủ tại nhà dân địa phương, hoặc hạ trại gần nhà dân. Bạn cũng có thể nhờ dân bản (hoặc nơi nào bạn chọn đến) nấu cơm, mua thức ăn, rau xanh cho bữa tối.

Trong trường hợp cắm trại giữa rừng thì nên hạ trại khi trời còn sớm, hạ trại bên cạnh nguồn nước, đồ ăn cho bữa tối phải được chuẩn bị trước, đốt một đống lửa to và duy trì ngọn lửa suốt đêm.

Nghiên cứu bản đồ địa chính và địa hình khu vực định đến để lên kế hoạch phù hợp cho chuyến đi, tính toán khoảng cách di chuyển sao cho hợp lý với sức người và đề phòng không rơi vào tình huống nguy hiểm. Xem trước dự báo thời tiết để có những phương án chuẩn bị. Chuẩn bị giấy giới thiệu nếu khu vực đi trekking là vùng biên giới hoặc khu bảo tồn có sự quản lý riêng của các cơ quan chức năng chuyên ngành.

Du lịch, GO! - Theo Dantri, internet

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Giới trẻ đi "phượt" để thêm yêu Tổ quốc

Phượt là một khái niệm mới mẻ, chẳng biết đã được cho vào từ điển tiếng Việt chưa? Nhưng mỗi lần đi phượt, lại thấy thêm yêu tổ quốc mình…

Yêu những cung đường

Nhiều bạn tâm sự với tôi về lý do đi phượt là để trải nghiệm những con đường. Chợt nhớ câu của một nhà văn: Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi. Và cứ như thế, những thần dân của phượt cứ mê mải với những con đường.
Đường ven biển Nam Định mặn mòi vị biển, đường bờ đê hoang hoải mùi lúa trổ đòng, đường xuống thung lũng sông Nho Quế như sợi chỉ vắt ngang trời, đường lên cổng trời Quản Bạ gấp khúc hình chữ Z, đường đi Y Tý bết bùn bết đất, đường đi Apachải theo sống trâu đỉnh núi…
.
Mỗi con đường là mỗi sự trải nghiệm, mỗi con đường là mỗi thử thách lòng can đảm, kiên cường, sự khéo léo. Đôi lúc thót tim, đôi lúc giật mình, đôi lúc xòe cánh, đôi lúc chửi thầm leader dẫn cung đường xương thế…

Nhưng rồi chỉ để thở phào nhẹ nhõm vì đã đến đoạn “ngon” đường đẹp, thở phào vì không sao, thở phào vì đã về nhà an toàn. Nhưng hơn tất cả, qua mỗi con đường, mỗi đỉnh đèo thấy yêu tha thiết đất nước mình. Để rồi chưa kịp ngỡ ngàng trước Ô Quy Hồ, đã thần phục Khau Phạ hay nghiêng mình phủ phục trước Mã Pí Lèng…
Suy cho cùng, Đất nước mình đẹp thật!

Yêu những con người

Đã đành ở đâu cũng có người tốt-kẻ xấu, đã đành ở đâu cũng có kẻ gian, người ngay, đã đành mỗi lần lên miền núi là một lần xót xa khi “không cho tiền thì không chụp ảnh”…Nhưng vẫn thấy yêu đến thế những con người trên mảnh đất hình chữ S này.
Những đứa trẻ vùng cao lam lũ mà vẫn hồn nhiên, thơ ngây, thấy tiếc động cơ là túa ra xem, thấy đoàn xe cờ đỏ sao vàng diễu hành qua là líu ríu vẫy tay.

Yêu tha thiết ánh mắt trong mà sâu vời vợi của cô bé gánh can nước hai chục lít trên đường Mèo Vạc. Yêu tha thiết cậu bé đan chiếc lồng chim nhỏ xíu trên đường đi Apachải. Và yêu tha thiết những cô bé gùi những bó củi to hơn mình gấp đôi, ba lần…

Chả biết có phải là “nịnh” để được chụp ảnh nhưng mỗi lần có đoàn phượt chuẩn bị lên đường, anh em lại nhắc nhở chuẩn bị kẹo cho những đứa trẻ vùng cao. Có cái gì đó thân thương, có cái gì đó đọng lại nơi em chút quà miền xuôi nơi biên viễn…(chợt thấy chạnh lòng có những đứa trẻ thành phố tiêu hàng triệu đồng vào game online mỗi tháng…)

Áp ảnh những kiếp người, những số phận nơi đỉnh trời, xó núi, những túi quà miền xuôi được dân phượt đèo đi chia sẻ nhiều khi cũng bình dị như thế.
Thân thương những kiếp người nhưng lẩn khuất đâu đó là tình người với người, là tình anh em, nghĩa đồng bào!

Yêu từng tấc đất tổ quốc

Tôi cứ ám ảnh mãi về cái đêm hát quốc ca Việt Nam nơi cột mốc 836(2) ở chân thác Bản Giốc. Tôi cứ thích chụp mãi bức hình từng người trong đoàn lên ôm hôn cột mộc nơi biên cương.

Nhớ những vùng đất mỗi lần đặt chân qua. Này miền Bắc: Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát, chuyến phà dào dạt, bến nước Bình Ca; này miền Trung – nắng gió, núi biển kề nhau; này miền Nam bao la mênh mông rừng tràm, bạt ngàn dừa xanh. Mỗi lần đứng ở nơi biên cương vẫn có một cảm giác dần giật chạy dọc sống lưng. Chỉ cách nhau một con sông, dòng suối, chỉ cách nhau một đỉnh đèo, sườn núi đã khác nhau phong thổ, tiếng nói, đã là người mình và người lạ…

Thế mới thấy thấm thía từng tấc đất của giang sơn, mới thấy tự hào về cha ông những ngày xa xưa ấy. Mới thấy thấm thía buổi chiều biên giới: Có nơi nào cao hơn /Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió như trời quê biên cương.

Cái bắt tay người lính biên phòng nơi cột mốc cứ chặt mãi như chẳng muốn rời. Ánh mắt anh có gì ngân ngấn khi sáu tháng làm bạn với sương mù bao phủ, khi lẩu lâu mới có người xuôi lên thăm…

Nhưng các anh đang canh giữ một phần máu thịt của đất mẹ yêu thương!và tôi hiểu rằng hơn ai hết các anh luôn có trong mình tình yêu với từng phần, từng tấc đất thiêng liêng của tổ quốc.

Du lịch, GO! - Theo KhonggianTre, internet

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Nữ nhi “phượt” cùng cào cào

Phớt lờ mọi ánh mắt dõi theo, em trèo lên con cào cào cao cao, một nhịp nhún và một nhịp xoạc chân, vậy là an tọa trên chiếc xe ấy.
Một cú nhún và một cú xoạc chân, em trèo lên chú cào cào cao cao. Khác với những chú xe bình thường vẫn đi khác như Wave hay Dream, cào cào lấy mất của em hai lần nhịp cho một lần lên xe. Bước chân lên cào cào, dường như phải tập lại từ đầu cho một lần ngồi xe. Đang quen với cái dáng thấp nhỏ mà đôi khi có thể nhảy tót xuống xe nếu thấy có sự cố trước mặt và cái yên êm ái, mọi việc giờ có vẻ đã khác.

Xế vững tay cầm lái, gạt chân chống, ngồi lên. Một cái gật đầu ra hiệu, thế là em lên xe. Tay ôm eo xế, chân nhón một nhịp gót và bước một nhịp dài, chỉnh lại tư thế và yên vị. Xe cào cào cao cao, em ngồi chênh vênh trên ấy, cao hơn hẳn mọi người. Sau lưng xế, cái yên bé xíu. Nghiêng một chút bên này hay bên kia đều làm tay xế nghiêng theo. Quen thói nhìn qua vai xế để thấy đường, giờ thì không dám.

Em ngồi im re, bám nhẹ vào eo xế phía trước để mình không xô lệch, để mình không làm xế nghiêng tay. Thả lỏng, thả lỏng. Xe vút chạy. Giật. Giật. Nghiêng. Chồm qua những con rãnh. Chồm qua những ổ voi, ổ gà. Vút qua bao xe ngang đường. Em ôm cứng xế trong tay. Chạy xe đến lần thứ 50 mà có cảm giác như mới lần đầu được chạy xe máy đi đường trường.

Cào cào, loại xe cao cao với khung mình hoàng tráng khi đi trên phố cùng tiếng nổ đanh, chát chúa của ống bô chỉ dành cho những kẻ mê tốc độ và có tiền (một chút). Một chú cào cào cũ giá khoảng 20 triệu đồng trong khi nếu sắm một chú mới toanh cùng đôi lốp hàng “khủng” có thể chạy trên mọi địa hình thì giá cũng không dưới 3.000 USD. Sở hữu một chiếc cào cào cũng có nghĩa là bạn đang sở hữu một gia tài kha khá cho thú vui của mình.

Vài năm trước, việc chạy một con cào cào trên đường phố là hàng quý hiếm ít gặp, khiến vô số kẻ đi trên đường phải “ngoái nhìn theo” với ánh mắt ghen tị và trầm trồ, khiến kẻ ngồi trên yên cào cào cũng có chút hãnh diện thì nay, xu thế đang ngày một lan rộng, đặc biệt trong giới trẻ mê xê dịch mà người ta vẫn gọi với cái tên “phượt”. Từ những chiếc xe đơn giản, những chiếc cào cào hầm hố đã tiến bước trên con đường chinh phạt các cung đường.

Ban đầu, hãy cứ là những cung đơn giản, “dễ nuốt”, rồi sau tiếp là những cung “khó nhằn” với đủ mọi địa hình. Cào cào phát huy lợi thế của một dòng xe cơ động trên mọi địa hình, xông xáo và dũng mãnh trên mọi quãng đường khó nhất. Dĩ nhiên, cào cào hùng dũng chỉ nên đi với cào cào hùng dũng khác. Do đó, những tay chạy xe cào cào tìm đến với nhau, có thể là 2 hoặc 3, cùng nhau hăm hở trên các con đường, cùng nhau cán đích hay cho xe khác đằng sau hít khói. Cào cào cũng chỉ thích ứng cho 1 người nên các tay xế cũng thường xuyên 1 người 1 ngựa lên đường. “Phê” lắm! Đến những đoạn khó, xóc ngược, cứ thế mà đứng trên xe, mà chạy. Trên những con đèo trong ánh trăng, cào cào hung hãn đổ đèo với độ an toàn cao của bộ máy đắt tiền.

Nhưng các xế đi cào cào 1 mình mãi cũng buồn buồn. Chẳng nhẽ cứ 2 xe, 2 xế, đuổi bắt nhau suốt cả chặng đường dài. Thế là thi thoảng, lúc hứng thú hay vui vẻ, các xế tuyển thêm “ôm” cho chuyến hành trình. “Ôm” ở đây có thể là cô bé bạn gái xinh xắn, có thể là một người bạn trong giới đi lại đã quen thân hay là một người nào đó hoàn toàn xa lạ. Vì thế, mới có em ngồi đây, sau tay lái một xế đi cào cào.

Nói thật là em cũng hãnh diện khi ngồi trên con cào cào hung hãn, gào rú ầm ĩ trên đường và vô khối cặp mắt nhìn theo. Ghen tị có và ngưỡng mộ cũng có. Trong vô số ánh mắt ấy cũng ẩn chứa những thắc mắc như “Chân có dài đâu mà ngồi trên con xe tuyệt thế!”. Có ánh mắt thốt lên rõ ràng: “Sao không phải là mình?”. Phớt lờ mọi ánh mắt dõi theo, em trèo lên con cào cào cao cao, một nhịp nhún và một nhịp xoạc chân, vậy là an tọa trên chiếc xe ấy.

Ngồi trên xe, em thấy chông chênh. Chỗ ngồi phía sau bé xinh xinh, khiến em có cảm giác sắp rơi ra ngoài. Bám xế, em ngồi cho thật vững. Hai chân đặt chắc trên hai chiếc gá tí hon. Giờ em mới để ý vị trí đặt chân vô cùng thanh cảnh của chiếc cào cào. Hóa ra to xác là thế, hầm hố là thế, mà các đèn xe và để chân trước sau của con cào cào đều xinh xinh, đáng yêu. Xe cua qua đèo, em bám xe cua theo. Phải ngồi cho chắc và không làm xế phía trước bị lạng tay lái. Thả lỏng nào! Xe chồm qua ổ voi, ổ gà, em bám xế chặt cứng. Thi thoảng xế thả tay ga, con đường lướt trôi, cảnh vật cứ thế chạy theo, dịu dàng.

Xe phóng qua suối cạn, em giơ cao chân vẫn ướt hết từ đầu gối xuống. Ôi, cào cào! Xế em ngồi trước hay một mình thì tuyệt, còn em ngồi sau ôm thì vất vả lắm thay. Đường khó, em bám xế. Xanh mắt vì thấy mình cao quá so với mặt đường phía dưới chân mà xe cào cào thì chẳng thể nhảy phóc ra ngoài được. Đường lầy, em xuống lội bộ. Xe nặng, đẩy mình em không xuể, phải nhờ thêm ôm khác giúp giùm. Đường xóc, xe êm êm lao qua. Xe chạy êm, chân em hết mỏi, dù vẫn thấy cao cao chới với nhưng cũng khâm phục chú cào cào, đường khó chạy an toàn và khỏe. Ngồi sau xe cào cào, mọi thứ đều êm hơn và cũng nhanh hơn. Em mê tốc độ, mê cảm giác mạnh trên đường, em thích thú. Tốc độ, an toàn, cảm giác, phiêu…

Cào cào hung hãn với tiếng nổ vang rền cùng tốc độ mạnh mẽ, nhưng với em, cào cào “duyên dáng” với điểm an toàn cao và năng động.
Thi thoảng, lại muốn ngồi sau xế, trên chiếc cào cào cao cao, lướt gió! Và dĩ nhiên, chân em không dài, nên cần một cú nhún và một cú xoạc chân như thường lệ. Có sao!

Du lịch, GO! - Theo Auto pro

'Xác định được đam mê thì hãy lên đường...'

Với các bạn trẻ tôn thờ chủ nghĩa xê dịch, thì mùa hè chính là mùa để xách ba lô lên đường, thử thách bản lĩnh cá nhân trên những cung đường phượt hiểm hóc.

Chuyển động hè với phượt “nguy hiểm”

Dân phượt hiện nay chủ yếu là những người trẻ tuổi, ham phiêu lưu bằng xe máy tới những vùng núi non hiểm trở để khám phá và cảm nhận. Hành trang của họ không có gì ngoài chiếc ba lô bụi bặm bên trong chứa những vật dụng cá nhân, một con xe “dã chiến” và một tinh thần hăng say lên cao tới đỉnh điểm. Chỉ có vậy, họ lên đường...

Gặp Hoàng Anh Tuấn (sinh năm 1985, cựu sinh viên Đại học Giao thông vận tải), chủ nhân quán cà phê Phượt trên đường Kim Mã, Anh Tuấn đã chia sẻ rất nhiều điều thú vị trong những lần dẫn đoàn đi phượt của mình.
.
Trong câu chuyện của anh, có chút chơi vơi khi kể tới núi cao, vực thẳm, hay giây phút lãng mạn trên những cung đường dày đặc sương mù, và có cả những hiểm nguy, những chấn thương mà anh và nhiều bạn phượt đã trải qua để cán đích.

6 năm đi phượt, quãng thời gian chưa hẳn dài so với những 'phượt dân lão làng' song so với tuổi đời còn rất trẻ của Tuấn, thì đó cũng là số năm đi phượt đáng mơ ước của nhiều bạn trẻ.

Tuấn kể: “Lần đầu tiên mình đi phượt là hồi còn sinh viên, tham gia cùng vài người bạn trong chuyến đi xuyên Việt. Lúc đó cả đoàn cứ đi thôi chứ không hề biết rằng như thế được gọi là đi “phượt”. Từ “phượt” lúc ấy còn quá mới mẻ với tất cả mọi người”.

Tính đến nay, Tuấn đã tham gia dẫn nhiều đoàn đi phượt, ấy vậy mà trong lòng chàng trai trẻ vẫn giữ nguyên được cái khao khát khám phá và chinh phục những cung đường hiểm hóc.
Suốt khoảng thời gian rong ruổi xe máy trên các con đèo vòng vèo uốn lượn, trên những con dốc cao chót vót, trên những chặng đường chỉ trải toàn đá răm, cái mà Tuấn có được là kiến thức, là kỹ năng, là lòng yêu quê hương nước và cả gương mặt góc cạnh bây giờ đã sạm đen bởi nắng gió, là đầu gối, là cánh tay đầy những vết sẹo chằng chịt, chứng tích của mỗi chuyến đi.

Tuấn vui vẻ kể về vết sẹo lớn nơi đầu gối: “Đây là kỷ niệm trong chuyến đi Mộc Châu. Đường ở đó rất nhỏ, đá răm nằm xung quanh, chỉ có đúng 2 rãnh nhỏ vừa bằng 2 vệt xe do người ta đi nhiều tạo thành. Mình đã cố gắng để đi ở giữa các cái rãnh đó, nhưng thật không may vì có một hòn đá nằm án ngữ giữa đường và thế là ngã, là thành sẹo”.

Trong một chuyến đi khác, Tuấn đang đi thì bị nổ lốp xe khiến chiếc xe trượt dài 20m. Để bảo vệ cho cô bạn ngồi ở sau khỏi bị chấn thương, Tuấn dùng đầu gối làm bàn đỡ và trượt theo xe một đoạn dài.
Cô bạn ngồi sau không hề hấn gì, chỉ có anh chàng ga lăng kia là máu me be bét, đầu gối chấn thương nặng. Lúc đó không có gì để cầm máu nên mặc cho chấn thương, Tuấn vẫn nhảy lên xe đi tiếp đến chỗ có nhà dân để xin thuốc lào dịt máu.
Không có nhân viên y tế, Tuấn đành tự cầm chai cồn đổ vào vết thương để rửa khiến thành viên trong đoàn ai nấy đều nhắm nghiền mắt lại.

Là sinh viên của trường Đại học Xây dựng, mới làm quen với phượt được 2 năm song loại hình du lịch khám phá này đã thực sự thu hút Hoàng Mạnh: “Mỗi chuyến đi cho mình một trải nghiệm, khiến mình cảm có thêm nhiều mối quan hệ và trưởng thành hơn rất nhiều”.

Trong quãng thời gian đi phượt, Mạnh chủ yếu phượt theo đoàn, gồm từ 6 – 8 người trẻ tuổi có máu phiêu lưu. Mạnh và các bạn của mình đã từng đi qua những con đường nhỏ, hẹp ở Tây Côn Lĩnh, chênh vênh trên những con dốc lên thẳng đứng ở Hà Giang…

Mạnh kể: “Trong chuyến đi Cao Bằng, mình cùng nhóm đi từ thác Bản Dốc về, hôm đó trời mưa như trút nước, 6 con xe dã chiến nối đuôi nhau trong đêm tối mịt mùng. Vì không giữ được khoảng cách an toàn giữa các xe nên một va chạm đã xảy ra khi một xe vượt đội hình và bị xe đằng sau “tông” phải trong lúc quẹo. Một thành viên trong đoàn của mình bị thương, chảy máu rất nhiều. Đêm đen, đường trơn, dốc trượt… cả đoàn chuyển tay lái cho nhau để vượt qua đoạn dốc và may mắn mỉm cười vì cuối cùng cũng tìm một nhà dân để trú tạm”.

Phượt – không phải thú chơi để khoe mẽ

Với những người đam mê phượt như Anh Tuấn, Hoàng Mạnh, phượt là một lịch trình thú vị, đi để khám phá, để trưởng thành.
Do vậy, cho dù biết trước những nguy hiểm có thể gặp trong chuyến đi, khi nói đến phượt mắt họ vẫn sáng, chân tay họ thấy cuồng và trái tim họ rộn ràng thôi thúc lên đường.

Tuy nhiên, cũng không ít bạn trẻ hiện nay coi phượt là một cách để khoe mẽ thành tích rằng bản thân được đi nhiều nơi, biết nhiều chỗ trong khi kinh nghiệm, kỹ năng thì chẳng thu được gì.

Anh Tuấn chợt buồn: “Quán cà phê của mình là nơi tụ tập của những bạn trẻ có nhu cầu đi phượt. Thực sự mình rất buồn khi nghe các bạn trẻ kể thành tích “phượt” song đến khi mình hỏi đến mục đích của chuyến đi, những điều mà bạn thu lượm được thì lại rất ít người trả lời được. Có thể thấy rằng các bạn trẻ ngày nay đang có những cách hiểu rất sai lầm về phượt”.

Hoàng Mạnh cũng tỏ ra lo lắng trước trào lưu phượt tràn lan của giới trẻ: “Trước mỗi chuyến đi, dân phượt phải tìm hiểu rất kỹ càng về địa bàn mình đến, trong đoàn phải có leader để lãnh đạo anh em. Phượt không chỉ là đi chơi mà còn là đi để biết cách kiểm soát không gian, chế ngự nỗi sợ và có những mối quan hệ mới.
Nhiều bạn đã nâng tầm phượt lên cao quá và rồi theo đuổi nó để khoe khoang chứ không xuất phát từ sự yêu thích thật lòng. Đó cũng là điều đáng báo động”.

Anh Tuấn cho biết, mỗi chuyến đi, anh cảm nhận được ý nghĩa đích thực của nó, có mối quan hệ tình cảm thân cận với người dân nơi đến và rồi có thể hàng năm sau gặp lại họ vẫn nhớ mặt anh, sẵn sàng cho anh và đoàn phượt ngủ nhờ.
Tết vừa rồi, Tuấn đã ăn Tết ở Lai Châu cùng một bản người Thái, cả mấy ngày đó anh chỉ đi vòng quanh các nhà và… uống rượu. Đó cũng là những điều kỳ thú sau mỗi chuyến đi.

Với Hoàng Mạnh thì sau mỗi lần “phượt”, tình đoàn kết bạn bè lại thêm thắm thiết, có trải qua gian khổ cùng nhau thì tình bạn mới bền lâu được. Những lần chông chênh trên con dốc, cả đoàn phải xuống dắt xe, bấu víu, dựa dẫm vào nhau để vượt qua chặng đường mà một bên là núi và một bên là vực thẳm, nhóm của Tuấn mới thấy sức mạnh của tình anh em, tình đoàn kết to lớn đến mức nào.

Kỳ nghỉ hè, quãng thời gian dài để bạn chinh phục những cung đường mới mẻ, hiểm hóc? Khi xác định được đam mê của mình thì hãy tự tin lên đường, còn nếu đi phượt chỉ để chụp hình rồi trở về khoe khoang với bạn bè thì hãy hạ ba lô xuống nhé. Bởi phượt là đam mê, chứ không phải thú chơi nhạt nhẽo!

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Kỹ năng xác định phương hướng

I. CƠ BẢN VỀ PHƯƠNG HƯỚNG

Hoa Phương Hướng
4 Hướng chính Bắc, Đông, Nam, Tây.
 + Hướng Bắc : Có góc phương vị là 00 hoặc 3600
 + Hướng Đông : Có góc phương vị là 900
 + Hướng Nam : Có góc phương vị là 1800
 + Hướng Tây : Có góc phương vị là 2700
12 Hướng phụ : Bắc Đông Bắc, Đông Bắc, Đông Đông Bắc, Đông Đông Nam, Đông Nam, Nam Đông Nam, Tây Tây Nam, Tây Nam, Nam Tây Nam, Tây Tây Bắc, Tây Bắc, Bắc Tây Bắc.
Kỹ năng sống và thoát khi bị lạc trong rừng

.

II. CÁC CÁCH XÁC ĐỊNH PHƯƠNG HƯỚNG

Cách 1: Sử dụng la bàn.


- Khi sử dụng la bàn, ta cần nhớ rằng hướng Bắc của la bàn (còn gọi là Bắc Từ) không trùng với hướng Bắc của cực (trục) Trái Đất. Chúng các nhau tới gần 2.000km (tức khoảng 13,8 độ Vĩ Tuyến – dài xấp xỉ chiều dài nước Việt Nam). Độ lệch đó gọi là Độ Từ Thiên.
- Độ Từ Thiên thay đổi tùy theo vị trí nơi ta đứng trên Trái Đất. Ở một số nơi, Độ Từ Thiên còn thay đổi theo thời gian.
- Điểm tập trung Bắc Từ trường của Trái Đất nằm ở trên đảo Bathustle thuộc miền Bắc nước Canada, đó là một hòn đảo từ trường cách chính diện Cực Bắc 13,8 độ. Tọa độ địa lý của Bathustle là 101 độ Kinh Tây và 76,2 độ Vĩ Bắc (điểm có mũi tên chỉ trên bản đồ dưới đây). Nơi đây là trung tâm điểm từ trường của cực Bắc. Do đó, tất cả những loại nam châm (hoặc những kim loại có từ tính) trên qủa địa cầu này đều có một cực chỉ về hướng Bắc.
- Còn điểm Nam từ trường thì nằm ở ngoài khơi biển Nam Băng Dương, có tọa độ địa lý là 139 độ Kinh Đông và 65 độ Vĩ Nam (theo số liệu của Cục Đo Đạc bản đồ - năm 1970).
- Lợi dụng đặc điểm này, người ta đã tạo ra la bàn để định hướng. Theo các nhà khảo cổ thì những người Trung Hoa đã tìm ra nguyên tắc từ trường và sáng chế ra la bàn từ khoảng thế kỷ thứ 5 trước Công Nguyên.
- Ở nước ta, Bắc la bàn xem như gần trùng với hướng bắc của qủa đất, Độ Từ Thiên không qúa 1 độ.
- Có 2 loại địa bàn thông dụng: loại có kim (1 đầu có từ tính) quay trên một trục và chỉ hướng Bắc và loại không có kim mà chỉ có một mặt tròn trên có khắc mũi tên và luôn chỉ về một hướng hoặc ghi số 0 và chữ N.

Cách sử dụng la bàn quân sự

Đây là loại la bàn tiêu biểu, có độ chính xác khá cao, rất tinh vi và dễ sử dụng. La bàn quân sự gồm các thành phần sau đây
1. Khoen đồng : Dùng để luồn ngón cái, giữ la bàn khi nhắm hướng và khóa nắp la bàn lại.
2. Nắp la bàn : Có một khe hình chữ nhật, ở giữa có 1 sợi dây đồng nhỏ gọi là “Chỉ nhắm hướng”, để nhắm vào ban ngày. Chỉ nhắm hướng có 2 chấm lân tinh dùng để nhắm vào ban đêm. Nắp la bàn được gắn với thân la bàn bằng 1 bảng lề.
3. Mặt la bàn : Gồm có hai mặt kính
- Mặt thứ nhất : Xoay tròn được, và có 120 nấc (mỗi nấc là 3 độ). Trên mặt kính có một vạch và một chấm lân tinh hợp với nhau tạo thành một góc 45 độ, góc là trục của la bàn.
- Mặt thứ hai : Cố định, có một vạch đen chuẩn hướng về nắp la bàn.
4. Mặt kính khắc số di động : Được gắn vào một thanh nam châm và xoay quanh một trục, trên đó có hai mặt số.
- Vòng ngoài : Màu đen, chỉ ly giác. Có 6400 ly giác.
- Vòng trong : Màu đỏ, chỉ độ. Có 360 độ
5. Bộ phận nhắm : Gồm có khe nhắm và kính phóng đại.
6. Thước đo : Nằm ngoài cạnh trái của la bàn khi mở ra. Sử dụng được cho bản đồ có tỷ lệ là 1/25000.
Cách sử dụng
- Mở và ấn khoen đồng xuống phía dưới.
- Mở nắp và bẻ thẳng góc với mặt la bàn.
- Mở bộ phận ngắm xiên 45 độ so với mặt la bàn.
- Luồn ngón cái tay phải qua khoen đồng.
- Ngón tay trỏ phải ôm quanh thân la bàn, ba ngón còn lại đỡ thân la bàn.
- Tay trái ôm và nâng tay phải.
- Đưa địa bàn sát vào mắt, lấy đường ngắm.
Khi sử dụng la bàn ta phải lưu ý các điểm sau:
- Không gần vật kim loại: kim nam châm sẽ chỉ lệch.
- Không để gần lửa: Nam châm sẽ mất từ tính.

Cách 2: Xác định phương hướng bằng mặt trời

Ngay từ nhỏ khi còn đi học ở tiểu học. Chắc chắn chúng ta đều biết một bài bài học vỡ lòng về “Xác Định Phương Hướng”. Đó là:
- Sáng: Mặt trời mọc ở hướng Đông.
- Chiều: Mặt trời lặn ở hướng Tây.
- Giữa trưa: Mặt trời đứng bóng.
Sau này, khi càng lớn lên. Chúng ta sẽ nhận ra rằng, phương pháp trên chỉ gần đúng mà thôi. thực tế, vị trí mọc và lặn của mặt trời trong năm không cố định mà thay đổi theo chu kỳ: Xuân Phân
Theo đó, (đối với vị trí Việt Nam)
- Những ngày Xuân Phân, Thu Phân thì mặt trời sẽ mọc ở chính Đông và lặn chính Tây.
- Những ngày Hạ Chí (mùa Hè) thì mặt trời mọc ở Đông Bắc và lặn ở Tây Bắc.
- Những ngày Đông Chí (mùa Đông) thì Mặt trời mọc ở Đông Nam và lặn ở Tây Nam. Giữa trưa, Mặt trời không đứng bóng mà lại chệch về hướng Nam, lúc đó bóng của vật sẽ đổ về hướng Bắc.

Cách 3: Xác định phương hướng bằng phương pháp Owen Doff  

Owendoff là một nhà phi công người Anh, ông đã nghiên cứu được một phương pháp xác định phương hướng bằng cách phối hợp giữa gậy và bóng nắng. Phương pháp này đã được ông thử nghiệm nhiều lần ở nhiều thời điểm khác nhau trong ngày và tại nhiềuvị trí khác nhau trên trái đất. Kết quả cuối cùng chính xác gần như tuyệt đối.Các bước thực hiện như sau :
* Cắm một gậy (có chiều cao từ  0.6m đến 1.2m là thích hợp nhất) xuống đất, đỉnh bóng ban đầu của gậy ta đặt là T. (HÌNH 1)
* Đợi khoảng 15 phút sau, bóng gậy sẽ khác đi. Đỉnh bóng của gậy lúc này ta sẽ đặt là Đ. (HÌNH 2)
* Nối T với Đ, ta sẽ có đoạn thẳng TĐ với đầu T chỉ hướng Tây và đầu Đ chỉ hướng Đông.
* Dựa trên trục Đông – Tây, ta dễ dàng dùng hoa phương hướng xác định các hướng còn lại.

Cách 4: Xác định phương hướng bằng đồng hồ kim

Với một chiếc đồng hồ có kim và 12 số chỉ giờ, ta vẫn có thể xác định phương hướng được. Gồm các bước sau:
- Đặt đồng hồ nằm ngửa trên lòng bàn tay (theo phương nằm ngang) sao cho kim giờ chỉ về hướng của Mặt Trời hiện tại.
- Chia đôi góc do chiếc kim chỉ giờ và đường 6-12 tạo nên. Đường phân giác này sẽ chỉ hướng Bắc – Nam (góc nhỏ nhìn về hướng Nam – góc lớn nhìn về hướng Bắc). Ví dụ trong hình vẽ là 13g00, tức 1g00 chiều.
Nguyên lý của phương pháp này dựa trên hiện tượng Mặt Trời mọc và lặn đối với Trái Đất, tạo thành một đường tròn xung quanh Trái Đất, trong 24 tiếng đồng hồ. Kim giờ của đồng hồ thì quay một vòng tròn trong 12 giờ, nghĩa là trong cùng một thời gian, kim đồng hồ vạch cung lớn hơn 2 lần.
Hiểu một cách ngược lại, nếu ta lấy hướng Bắc – Nam chia đôi cung do kim giờ vạch ra (với vị trí của mặt đồng hồ như đã làm ở trên), ta sẽ tìm thấy hướng của Mặt Trời đang hiện diện.

Tuy nhiên, phương pháp này không chính xác cho lắm, sai số có thể lên đến hàng chục độ. Nguyên nhân chính là vì mặt đồng hồ được đặt song song với mặt phẳng chân trời, còn đường di chuyển hàng ngày của Mặt Trời chỉ ở cực mới nằm trên mặt phẳng nằm ngang. Còn ở các vĩ độ khác, đường đó tạo nên với đường chân trời những góc khác nhau, góc đó có thể lớn hơn 90 độ (ở Xích Đạo). Vì lẽ đó, chỉ có ở vùng gần cực thì mới có thể dùng phương pháp này để xác định phương hướng cho kết qủa chính xác mà thôi.

Cách 5: Xác định phương hướng bằng mặt trăng

Ban đêm nếu có trăng, thì vị trí của Mặt Trăng trên bầu trời có thể giúp chúng ta xác định phương hướng. Do Mặt Trăng cũng nằm trên đường Hoàng Đới, nên dường như nó cũng mọc ở hướng Đông và lặn ở hướng Tây giống như Mặt Trời. Nhưng Mặt Trăng lại khác Mặt Trời ở chỗ: lúc thì tròn lúc thì khuyết, nên việc xác định phương hướng cũng khác đôi chút.

Dân gian ta có câu:
Đầu trăng trăng khuyết ở Đông.
Cuối trăng trăng khuyết ở Tây.
Hoặc đơn giản hơn có thể nhớ:
Đầu tháng Tây trắng.
Cuối tháng Tây đen.

Tức là ta căn cứ vào khoảng những ngày trước rằm Âm Lịch (từ mùng 1 Âm Lịch đến mùng 14 Âm Lịch) thì phần khuyết của trăng sẽ chỉ về hướng Đông.
Ngày Rằm, suốt đêm quan sát thấy ánh trăng tròn sáng vằng vặc trên bầu trời. Ta có thể dùng “Phương pháp Owen Doff” để xác định phương hướng cũng được.
Còn vào khoảng những ngày sau rằm Âm Lịch (từ mùng 17 đến mùng 30) thì phần khuyết của trăng sẽ chỉ về hướng Tây.

Cách 6: Xác định phương hướng bằng các địa vật đặc biệt

Nếu như không có la bàn, không có ánh Mặt Trời cũng như không có Mặt Trăng… thì ta đành phải sử dụng một số phương pháp cổ điển của một số người dân đi rừng như. Tuy mức độ chính xác không cao, nhưng cũng phần nào giúp cho người lạc lối yên tâm và bình tĩnh tìm được lối về.
Trước hết, nếu có Bản Đồ trong tay, ta có thể sử dụng các dấu hiệu, các địa vật đặc biệt. Thí dụ: một cây cầu, một con đường quốc lộ… mà ta đã biết rõ hướng và vị trí của nó trên Bản Đồ. Có thể xác định vị trí nơi ta đứng, trên cơ sở đó phân biệt các hướng khác nhau.

* Hoa Hướng Dương luôn quay mặt về hướng Đông, do đó nó mới có tên là Hướng Dương (hướng về Mặt Trời mọc).
* Các hình dáng đặc thù của thân cây cao trong khu rừng rậm luôn có chiều hướng về phía Mặt Trời mọc để đón lấy ánh nắng Mặt Trời.
* Ở những vùng nhiệt đới – Xích Đạo, rêu (hoặc địa y phát triển cộng sinh) mọc trên thân cây ở phía Tây rất nhiều. Ở vùng ôn đới thì rêu sẽ mọc hướng Bắc.
* Bụi cây, chòm cây độc lập, trong những tháng có gió Đông Bắc (gió lạnh), khi có động chim từ hướng nào bay ra nhiều, dưới gốc cây có nhiều cứt chim là hướng Tây Nam.
* Lõi của thân cây lớn (thân cây nếu bị cắt ngang) sẽ chỉ về hướng Bắc.
* Dựa vào hướng bay của chim: Mùa Đông thì bay về hướng Nam di trú, mùa Hè thì bay về hướng Bắc (chỉ chú ý những con chim bay cao).
* Măng tre, chuối con thường mọc hướng Đông trước to hơn, các hướng khác mọc sau bé hơn.
* Tổ kiến: che đắp nhiều lá hướng Bắc (kể cả tổ kiến trên cây lẫn dưới đất. Trừ những nơi thấp, không có mưa, ít gió).
* Lỗ của tổ ong, chim đục trên cây làm tổ thường là hướng Đông Nam.
Cách 7 : Xác định phương hướng bằng sao – chòm sao
* Định hướng bằng sao mai – sao hôm
Sao Hôm và sao Mai thực ra chỉ là một. Nó chính là Kim Tinh (Venus). Một hành tinh thứ hai gần Mặt Trời trong Thái Dương Hệ của chúng ta (xem hình ở dưới).


Bởi vì nó rất gần Mặt Trời cho nên từ Trái Đất nhìn tới, ta thấy nó rất sáng và thường xuất hiện “gần gũi” với Mặt Trời vào những lúc hửng sáng và chập tối.
Lúc Kim Tinh mọc vào khoảng chập tối (sau khi Mặt Trời vừa lặn xong), nó được gọi là Sao Hôm, vị trí của nó ở hướng Tây. Và khi Kim Tinh mọc vào lúc hửng sáng (trước khi Mặt Trời mọc), nó được mọi người gọi là Sao Mai, vị trí của nó là ở hướng Đông.

* Chòm sao gấu lớn:
- Kéo dài cạnh ngoài của gấu lớn khoảng 5 đoạn sẽ gặp Sao Bắc Đẩu
- Xuất hiện (từ chập tối) suốt đêm, từ tháng 3 đến tháng 8. Những tháng khác chòm sao Gấu Lớn xuất hiện rất khuya hoặc gần sáng mới thấy.
- Ngoài ra chòm Gấu Lớn người ta còn sử dụng để dự đoán giờ bằng đuôi của nó. Buổi tối, đuôi chòm này ở phía Đông, sáng sớm, đuôi ngã về phía Tây.
 - Định vị ở hướng Tây Bắc, Tây Tây Bắc, từ mặt đất ta nhìn lên khoảng góc 60 độ.


* Chòm sao Thiên Nga
-         Kéo dài cạnh mũi tên khoảng 4 đoạn sẽ gặp sao Bắc cực.
-         Xuất hiện suốt đêm giữa mùa hạ sang đầu mùa thu (tháng 5 – .
-         Mùa đông (tháng 10 – 12) xuất hiện từ chập tối đến nửa đêm, gần về sáng thì lặng.

* Chòm sao Thiên Hậu
+ Lên cao hình chữ M.
+ Sắp lặn hình chữ W.
-         Kẽ đường thẳng gần như vuông góc với cạnh thứ 3 của con số 3 hay của chữ M, rồi lấy chừng 7 lần thì tới sao Bắc cực.
-         Mọc lúc chập tối từ tháng 9.
-          Có mặt suốt đêm trên bầu trời từ cuối mùa thu (tháng 9) đến giữa mùa đông (tháng 11). Mọc sau chòm Thiên Nga gần 6 giờ. Định vị ở hướng Tây Tây Bắc, góc nhìn khoảng 70 độ.
* Chòm sao Ngự Phu
-         Kéo dài cạnh ab khoảng 5 lần bằng ab sẽ gặp sao Bắc cực.
-         Xuất hiện sau chòm Thiên Hậu. Biến mất khoảng tháng 6.
* Chòm sao Chiến Sĩ
-         Từ ngôi sao đỉnh đầu kéo một đường tưởng tượng qua ngôi sao giữa dây lưng, ta sẽ tìm được phương Nam.
-         Nằm vắt ngang xích đạo trời.
-         Xuất hiện từ tháng 10 đến tháng 4 và lặn vào tháng 6 .
-         Chòm sao thuộc Nam bán cầu.
* Chòm sao Nam Thập (Thập tự phương nam)
            - Kéo từ đỉnh của thập tự kéo xuống chân trời sẽ là hướng nam.
            - Chòm sao mọc rất thấp, gần sát đường chân trời.
            - Chòm sao thuộc Nam bán cầu

Chúc bạn thành công!

Du lịch, GO! - Theo Quandoan1

Kỹ năng sống và thoát khi bị lạc trong rừng