Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Thú vui leo núi trên biển

Dịch vụ du lịch mạo hiểm này đang được đông đảo bạn trẻ và các gia đình lựa chọn trong kỳ nghỉ mát. 

Nếu hè này bạn có ý định “thay đổi không khí” cho chuyến nghỉ mát lãng mạn bằng cảm giác mạnh hơn thì những thông tin dưới đây sẽ giúp ích cho bạn và gia đình. Leo núi không những là loại hình dịch vụ mạo hiểm được đông đảo bạn trẻ và các gia đình lựa chọn trong kỳ nghỉ, mà nó còn rất tốt cho sức khỏe của bạn.
Dưới đây là những địa điểm gợi ý dành cho bạn. Xin giới thiệu đến bạn 9 tuyến leo núi trên biển hấp dẫn ở vùng biển đảo Cát Bà.
.

Đảo đầu bê

Đảo Đầu Bê là một đảo nhỏ trên vịnh Hạ Long, cách Cát Bà khoảng 2 giờ đi tàu. Vách đá ở đây có hình tam giác, rất thẳng góc và nhiều đá vôi.


Tuyến leo ở đây phải sử dụng móc an toàn, được Andy Parkin và Greg Child thiết lập lần đầu năm 1998, sau đó đã được thay thế và thêm một tuyến khác vào năm 2008.
Bến Bèo

Bến Bèo là cảng chính của đảo Cát Bà, nằm cách thị trấn Cát Bà khoảng 2km. Vách đá ở đây nằm ngay bên cạnh với 5 tuyến leo trên cấp 7 đã được Slopony tạo từ 2008.

Chất lượng của vách đá rất tốt, tuy nhiên vào mùa hè có thể bị trơn đôi chút nên sẽ khó bám hơn. Khi bắt đầu leo cần để ý đôi chút vì dưới chân vách thường là nơi ngư dân phơi lưới hay mắc dây điện.

Vân Bôi

Vân Bôi là một bãi biển nhỏ không xa Cát Bà và có những tuyến leo đầy thử thách lên tới đỉnh khối đá.

Tuyến leo ở đây gồm 3 tuyến thể thao (gắn móc năm 2006 - 2007), 2 tuyến truyền thống và nhiều tuyến khác có thể sử dụng dây để leo. Cấp độ tuyến từ 4a – 6b, tuy nhiên chất lượng đá thay đổi khá lớn.
Đảo Ba trái đào

Đảo Ba Trái Đào nằm cách Cát Bà 1 giờ 30 phút đi thuyền, có 1 tuyến leo thể thao và 1 tuyến truyền thống. Có một số tuyến khác đã được gắn móc trong 2 năm trở lại đây. Độ khó các tuyến từ 4a trở lên.
Hang Cá

Hang Cá là điểm du lịch khá nổi tiếng trên vịnh Lan Hạ với 3 hồ kín nằm sau hang luồn. Nơi này phù hợp với nhóm hỗn hợp cả người leo núi hoặc chỉ thích thưởng ngoạn biển.

Các tuyến leo ở đây nằm ở trong và bên ngoài đường vào hồ kín đầu tiên. Có khoảng 5 tuyến leo cấp từ 5a đến 7 đều có thể tiếp cận khi triều xuống.
Vách đá “Ba anh em”

< 3 vạch màu là lối leo lên vách.

Vách đá này nằm gần một làng chài nổi có kèm dịch vụ du lịch. Vách đá có hình giống bánh cupcake. Từ Cát Bà ra đến làng chài mất khoảng 1 giờ đi tàu.

Tại đây có trên 6 tuyến leo, mực nước đủ sâu để leo tự do. Khi thủy triều xuống thấp sẽ tương đối khó leo vì khi xuất phát sẽ phải nhảy khỏi thuyền để bám vào vách đá.
Đảo Tiên Ông

Đảo Tiên Ông nằm trên vịnh Lan Hạ, gồm 2 phần: một đảo có hang nhỏ và phần còn lại là một vách đá với các nhũ đá lớn. Đảo này cách đảo Cát Bà khoảng 1 giờ 30 phút đi tàu, có trên 8 tuyến leo tốt, dễ dàng tiếp cận khi thủy triều lên.

Địa hình và độ sâu nước biển ở đây phù hợp cho môn leo núi tự do trên biển.
Cần chú ý các chóp đá vôi nằm ở cửa và trong hang, cũng như địa hình điểm xuất phát. Đối với những người sợ mạo hiểm thì đây là điểm leo lý tưởng với vách thấp, tuyến leo đơn giản.

Tuyến leo đảo Tiên Ông bắt đầu từ mức 6b, tuy nhiên cần chú ý tới 2 khối đá chìm (bên trái cửa hang và bên phải trong hang) dưới nước vì có thể gây chấn thương khi nhảy xuống. Vách đá bên ngoài dựng đứng có các thạch nhũ dài vươn ra hứa hẹn những tuyến leo rất thú vị.

Đảo Yên ngựa

Đảo Yên Ngựa là một đảo đá nhỏ nằm phía Bắc của Vịnh Hạ Long. Vị trí đảo đá nằm cách khá xa đảo Cát Bà và vịnh Lan Hạ, tuy nhiên là một địa điểm đầy tiềm năng cho môn leo núi tự do trên biển với các tuyến leo ngay bên dưới hang luồn và về phía Tây và Bắc của đảo.
Hòn Bút

Hòn Bút nằm trên vịnh Lan Hạ, cách đảo Cát Bà khoảng 1 giờ đi tàu. Đảo là một khối đá vôi lớn, đã bị sóng biển bào mòn chân tạo hàm ếch, khiến cho đây trở thành địa điểm lý tưởng để leo núi tự do.

Điểm xuất phát của tuyến leo tương đối dễ và ngắn, lên trên cao có vách để nhảy. Nếu bạn muốn leo đến đỉnh thì nên leo kiểu truyền thống. Về phía Đông Nam của Hòn Bút còn có một vách đá có khả năng leo DWS rất tốt với phương dựng đứng.

Du lịch, GO! - Theo Afamily, Vietclimb

Thắng cảnh hang Ông Già, Nha Trang

Hang Ông Già nằm về phía Nam Bãi Miếu trên gành đá Bàn Than, cách hang ông Bưởi chừng 8 km về phía Bắc. Hang ăn sâu vào gành, miệng rộng khoảng 6 mét, dài trên 10 mét, là một hang nước vì một phần ngập dưới nước.

Từ trung tâm thành phố Nha Trang, bạn nên xuất phát từ sớm nếu như nhóm của bạn di chuyển bằng xe đạp, theo đường 2 Tháng 4 xuôi hướng bắc chừng 4km gặp bưu điện Đồng Đế – đối diện là đường Mai Xuân Thưởng. Cứ theo đường này sẽ đến đúng nơi cần đến, nếu sợ lạc cứ hỏi cư dân địa phương đường đến bãi Tiên, họ sẽ chỉ dẫn cho bạn một cách tường tận.
.
Không biết từ lúc nào hầu hết các nhóm đều chọn nơi tượng đài Đức Kitô Vua trước nhà thờ giáo xứ Ba Làng làm trạm dừng chân chờ nhau và cũng là để kiểm tra hành trang lẫn phương tiện trước khi tiếp tục hành trình.

Từ đây sẽ đi qua thôn Ba Làng, thôn Đường Đệ. Quãng đường từ thôn Đường Đệ đến bãi Tiên dài gần 2km nhưng là quãng đường nguy hiểm nhất với lối đi nhỏ, mặt đường lô nhô đá, một bên là vách đá thẳng đứng cheo leo chằng chịt cây dại và một bên là vực thẳm mênh mông một màu xanh thẳm với những ghềnh đá.

Đến bãi Tiên gởi xe và đi bộ chừng 30 phút rồi leo qua ngọn núi cao độ khoảng 30m bằng đường mòn của những người đi rừng săn bắt động vật hoang dã và đi câu “mở ra”. Đó là hình ảnh ký ức của một hành trình đi đến hang Ông Già của mười năm trước đây, nay thì có khác.

Ngày nay, đến hang Ông Già rất dễ dàng với chiều dài quãng đường gần 7km chạy dọc theo bờ biển của vịnh Nha Trang mà người Nha Trang gọi là “con đường vàng”.

Từ tháp Trầm Hương ở quảng trường 2 Tháng 4 đi theo đường Trần Phú ra hướng bắc vượt cầu Trần Phú rồi theo đường Phạm Văn Đồng trực chỉ ra tận chân núi của mũi Kê Gà (Nha Trang) với thời gian 15 phút và cũng chỉ tốn 10 phút để trèo núi qua hang Ông Già. Đường qua hang cũng dễ dàng hơn với các bậc tam cấp rộng rãi được lát bằng đá và hai bên là những hàng bạch đàn xanh rì màu lá che nắng cho du khách tìm đến hang cùng những rẫy chuối chen chúc nhau.
< Cảnh quan đẹp ngoài hang Ông Già.

Tuy đường đến hang đã đẹp hơn, rộng rãi hơn nhưng vì vậy cũng mất bớt những ghềnh đá đẹp, giờ đây đoạn bờ biển từ thôn Đường Đệ ra đến bãi Tiên cũng không còn chỗ để du khách thưởng lãm vì người ta đã thâu tóm… để mở nhà hàng.

Bạn sẽ thấy gì ở hang Ông Già? Đó là một thắng cảnh hùng vĩ với những ghềnh đá, hang đá nối dài với nhau như một vịnh Hạ Long thu nhỏ được tái tạo ở Nha Trang. Nổi bật nhất vẫn là hang với nhiều điều kỳ bí bên trong, một đường nhỏ ngoằn nghèo hình chữ Z dẫn sâu vào trong hang.

Vách cuối hang có một hóc nhỏ, sâu chừng 2 mét, đây rong rêu tua tủa. Đứng ngoài miệng hang nhìn vào, người ta thấy giống như một ông già đứng canh đứa cháu gái xoã tóc, vì vậy hang đươc gọi là hang Ông Già. Bên trong hang đã có dáng vẻ kì lạ, nhưng quang cảnh bên ngoài cũng đáng thích thú. Cửa hang mở ra, trông xuống vịnh Nha Phu. Mặt Bắc có núi Phước Hà. Mặt Nam có núi Rù Rỳ như là hai cánh cửa chắn gió.

Trong hang còn có một hồ tròn có thể tắm cùng lúc chục người và khi thuỷ triều xuống lúp xúp dưới mặt nước là những hòn đá cuội tròn đều đủ màu sắc óng ánh do nguồn sáng từ trên đỉnh hang rọi xuống.

Xung quanh bên ngoài hang là những dãy san hô với muôn vàn loài cá, ốc các loại… thích hợp cho những tay câu sát cá, can đảm hơn bạn có thể lặn với dụng cụ lặn đơn giản để tìm những chú ốc mặt trăng, ốc ngựa, vú nàng làm món nướng nhâm nhi với bạn bè.

Xung quanh hang còn rất nhiều bãi cát trắng, bãi sỏi rộng thích hợp cho các sinh hoạt tập thể cho nhóm 30 người trở xuống. Mặt nước biển đằng xa bị thu hẹp. Gành Bàn Than có đá lởm chởm, nơi thấp nơi cao, chỗ lồi, chỗ trũng, từ Lương Sơn đến Rù Rỳ. Trên đầu gành là thảm thưc vật xanh mượt, còn dưới chân gành, sóng bạc đầu luôn vỗ bờ đá nhấp nhô. Ở Bãi Miếu, cát trắng phau và mịn, trải dài từ mặt Bắc đến gành Bàn Than. Tại đây sóng biển hiền hoà, lúc nào cũng nhẹ nhàng, chầm chậm rất trữ tình.

Gành và bãi Bàn Than nổi danh, quyến rũ được du khách từ lâu, nhờ đó hang Ông Già trở nên là nơi khám phá, tìm đến của mọi người thích ngao du, tản mạn... Có thể nói, ở vùng biển này, gành bãi và hang đã bổ túc cho nhau, tạo thành một điểm du ngoạn rất lý thú, hấp dẫn.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ báo Phapluatxahoi, forum Thongtindulichvietnam

Xem vị trí trên bản đồ:

Kỳ thú Hòn Chồng - Nha Trang

Hòn Chồng là điểm tham quan khá hấp dẫn của thành phố biển Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa). Nơi đây du khách có thể di chuyển vài bước đã chạm đến sóng biển hoặc chân đồi. Nhiều người bảo, Hòn Chồng là nơi giao nhau giữa biển và núi...

Quần thể đá Hòn Chồng từ lâu đã trở thành điểm du lịch giàu tính nhân văn. Du khách đến Nha Trang đều hứng thú khi tham quan danh thắng này và nghe những câu chuyện xung quanh 2 bãi đá Hòn Chồng và Hòn Vợ. Điều kỳ thú là những tảng đá lớn nằm chồng chất lên nhau bao đời nay nhưng sóng biển và mưa gió không thể xô ngã. Nơi đây, phong cảnh hữu tình. Núi, biển và bờ nằm sát bên nhau.

Khác với bãi biển dọc theo đường Trần Phú ở khu trung tâm, bãi biển ở khu vực Hòn Chồng khá yên tĩnh. Tại đây, khách có thể ngồi trên mõm đá buông câu hoặc di chuyển vài chục mét vào phía bờ để tắm biển trên bãi cát mịn màng, thoai thoải. Nước biển trong xanh và hiền hòa.

Ngoài khơi, các hòn đảo lớn nhỏ bao bọc làm giảm tốc độ gió và ảnh hưởng của mưa bão. Vì vậy, biển trên vịnh Nha Trang và danh thắng Hòn Chồng được xem là một trong những vịnh biển đẹp và an toàn. Vịnh Nha Trang có tên trong câu lạc bộ các bãi biển đẹp của thế giới.

Hòn Chồng nằm ngay trong nội ô thành phố Nha Trang. Đến đồi La San thuộc phường Vĩnh Phước, Hòn Chồng là một bãi đá ngổn ngang nổi trên bãi biển. Theo lý giải của các nhà khoa học, nơi đây là dấu tích của nước biển xâm thực chân núi. Sự xâm thực ngày càng sâu, một phần chân đồi La San bị tách rời, hình thành một cụm đá chồng chất lên nhau nên gọi là Hòn Chồng. Những người dân xứ biển truyền miệng nhau câu chuyện về gã khổng lồ đã từng đặt chân đến đây để đắp núi, xây nên vịnh Nha Trang ngày nay. Một hôm, gã gặp một đàn tiên nữ đang nô đùa nên nấp vào tảng đáng đứng xem.

Vô tình, gã xô ngã những tảng đá chồng chất làm chúng ngã hỗn loạn hình thành bãi đá hiện nay. Trên một hòn đá lớn quay mặt ra biển vẫn còn một dấu tay lõm vào đá, tương truyền rằng là gã khổng lồ chống tay đỡ khi té nên để lại dấu tay đó. Nhưng cũng có một giả thiết cho rằng, đó là dấu tay của người ngư phủ khi bị bão biển, sóng đánh dạt vào bờ. Gần đó có một bãi đá hình dáng uyển chuyển mà người dân địa phương cho là vợ của ngư phủ ngồi trông chồng, gọi là Hòn Vợ... Có nhiều câu chuyện dị bản gắn với bãi đá và vết lõm trên đá tại quần thể đá này. Dù phi lý nhưng du khách vẫn thích thú khi nghe kể. Có lẽ, đứng trước thiên nhiên xinh đẹp, người ta dễ chấp nhận những điều phi lý tưởng chừng có trẻ con mới tin.

Biển khu vực Hòn Chồng mới được khai phá để phát triển du lịch. Lúc trước, khách muốn đến đây phải vượt đồi dốc và đi lòng vòng mới đến nơi. Còn bây giờ, đường Trần Phú đã được nối dài đi ngang qua đường vào đồi La San. Từ trung tâm thành phố, du khách chạy dọc theo bờ biển về hướng Đông Bắc là đến được Hòn Chồng. Con đường khá thơ mộng bởi một bên là biển cả, cát vàng một bên là những công trình kiến trúc đẹp, luôn dập dìu người qua lại.

Nhiều doanh nghiệp lữ hành tổ chức các trò chơi tập thể gắn với bãi đá, ngọn đồi và bãi biển nơi đây tạo sự hứng thú cho du khách. Những người yêu thiên nhiên đến đây để ngắm cảnh. Nằm nhô ra biển, không gian nơi đây như tách biệt với không gian nhộn nhịp của phố phường và trở thành nơi để du khách tĩnh tâm tận hưởng thiên nhiên xinh đẹp. Nếu nhìn về thành phố, có lẽ quần thể Hòn Chồng - đồi La San là một trong những điểm ngắm thành phố biển đẹp nhất với những đường cong uyển chuyển của bãi biển dọc đường Trần Phú; tô điểm trên đó là những hàng dừa cao vút vươn ra đón sóng biển vỗ về...

Du lịch, GO! - Theo báo Hậu Giang

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Chuyện về các con đèo trên khắp mọi miền Việt Nam (Phần 13)

Chuyện về Đèo U Bò.

Đèo U Bò nổi tiếng bởi cái vẻ "kỳ vĩ" của nó. Nếu ai đi đường quốc lộ 1 đoạn Lệ Thủy Quảng Bình, nằm ven sông Kiến Giang trong những ngày thời tiết vừa qua một trận mưa lớn, trời nắng ráo có thể nhìn thấy đỉnh U Bò với cái hình thù kỳ dị, quả núi u lên như cái vai con bò mộng. Nó vượt hẳn lên trên dãy núi Trường Sơn trập trùng nhấp nhô hùng vĩ chạy xa tít phía tây tổ quốc. 

Những năm chiến tranh, Núi U Bò là căn cứ của quân đội, là nơi tập kết hàng vạn quân tinh nhuệ, những kho quân khí, quân nhu của bộ đội Trường Sơn, là nơi bộ chỉ huy 559 đã từng đóng. Từ đỉnh U Bò theo đường chim bay để về Cộn, thị tứ giáp với rừng Trường Sơn chỉ có khoảng 20 km. Con đường Đèo U Bò như rắn bò lên lên xuống xuống, quanh co gấp khúc cực kỳ nguy hiểm. Rừng ở khu vực này còn có vẻ hoang sơ, chưa bị bàn tay con người khai thác. Có những cây gỗ cao vút, thân nó to lớn dễ tới 2 - 3 người ôm. Ở khu vực đèo U Bò có rất nhiều cây gió, cho Trầm Hương loại 1.
.
Hồi những năm 1985, tôi nghỉ hè vào chơi quê hương của ông chú rể, gốc Lệ Thủy. Ở cái làng quê ven sông Kiến Giang quê ông quá nửa đàn ông, thanh niên đi tìm Trầm, mà ở đó người ta thường gọi là đi Điệu. Từng toán 2 - 4 người lập đoàn đi "tăm Điệu". Có những chuyến trúng lớn, lén lút về quê lúc nhập nhoạng tối, đêm khuya vác ba lô ra quốc lộ 1 bắt xe vào Huế, Sài Gòn để bán "hàng". Khi về, mổ lợn, mổ bò cúng tạ thần rừng rồi ăn khao ầm ĩ vài ba ngày. Đổi đời nhanh chóng.

Cũng có người đi cả chục năm chưa bao giờ "đổi đời" mà chỉ nghèo đi và nợ như Chúa Chổm vì vay nóng sắm chuyến "tăm Điệu".

Trầm Kỳ là những câu chuyện "nóng giãy" lên bên những bàn trà, cuộc nhậu của làng quê này. Tôi cũng đã từng thấy ông chú rể, trước là lính Tăng thiết giáp, hòa bình về phục viên đi làm nghề Kiểm lâm, nhưng cũng nhanh chóng ra nhập đội quân "tăm Điệu", vác cả ba lô Trầm loại 2 - 3 có màu nâu nâu ra gọt giũa, tách bóc từng tý gỗ cặn. Sau đấy nửa đêm ông bắt xe khách đi Sài Gòn, tuần sau quay về mang theo cả bọc tiền nặng trịch, kêu anh em cùng nhóm đến chia. Chia tiền và cũng tạ, và nhậu. Nhậu ngày nhậu đêm, say quay lơ cả tháng. Hết rượu lại tiếp tục bàn chuyện sắm chuyến vào Trường Sơn, sang Lào tìm Trầm.

Những lúc đó, tôi đã "loáng thoáng" nghe đến các ông ấy nhắc đến địa danh đỉnh U Bò với sự thầm thì cực kỳ quan trọng. Nghe cứ như nó ở đâu xa tít mù tắp. Một địa danh mà lúc đó tôi không nghĩ nó lại chỉ cách Đồng Hới có hơn 20 km đường chim bay ....
Qua đèo U Bò, Trường Sơn vẫn trập trùng màu tím, hoang sơ và xa ngái ....

Kế tiếp là đèo Sông Pha (K'Rong Pha) hay còn gọi là đèo Ngoạn Mục, hoặc đèo Đa Nhim.

Đèo Sông Pha tên cũ ngày xưa từ thời Pháp. Nó lấy tên của con sông Pha cũng là tên của cái làng Sông Pha ngay dưới chân đèo (bây giờ là xã Lâm Sơn) hay còn gọi là K'rong Pha (K'rong tiếng Ede và tiếng M'nong tức là con sông). Tên chính thức của nó thời chính quyền ông Thiệu và cho đến bây giờ là đèo Ngoạn Mục, dân ở đó có lúc còn gọi là đèo Đa Nhim vì ngay tại chân đèo là cái nhà máy Thủy điện Đa Nhim do người Nhật giúp "ông Thiệu" xây dựng nên. Nhà máy này hoàn thành năm nào tớ không rõ, chỉ biết là sau ngày giải phóng thì Nhà máy Thủy điện này được phục hồi và trên cái công trường phục hồi nhà máy đã có một bộ phim ra đời, bộ phim này có tên "Nơi gặp gỡ của tình yêu" nó có một bài hát khá hay, hình như do NS Xuân Hồng viết:

Nơi, anh gặp em, có hoa vàng rực rỡ
Có khung trời rộng mở
Bình minh xôn xao, triền miên sóng vỗ....
Đại loại thế.

Đèo Sông Pha có hai điểm đặc biệt mà không có con đèo nào có:
- Một là cái Nhà máy Thủy điện Đa Nhim với cái hồ chứa nước tít trên độ cao gần 1200m, nước hồ được dẫn xuống tua bin phát điện đặt dưới chân đèo bằng 2 đường ống nước sơn màu trắng bạc (đó là ngày trước, giờ màu gì thì ...tớ chịu. Lâu lắm không qua đó). Hai cái đường ống nước này to đến mức cái xe tải 5 tấn đi lọt trong đó.

- Hai là đi qua đèo có một con đường xe lửa đặc biệt, giờ đã hoang phế. Đó là con đường xe lửa răng cưa. Trên thế giới chỉ có vài con đường xe lửa như thế, ở Thụy Sĩ có 2 cái, 1 ở Montevers và 1 cái ở Jung - fraujoch, ở Nam Mỹ thì có Bolivia (hay là Peru gì đó) có một cái, ở Tây Tạng trước đây có một cái và ở đèo Sông Pha có một.... Còn ở đâu nữa thì tớ chưa nghe nói.

Con đường xe lửa này do người Pháp thiết kế và xây dựng, nối liền Tháp Chàm (Phan Rang) lên Đà Lạt, được lập dự án vào năm 1900, đến 1908 bắt đầu thi công, riêng đoạn có cây cầu Dran được xây dựng năm 1919 rồi hoàn thành vào 1925, nghĩa là nó gắn liền với lịch sử ban sơ hình thành Đà Lạt và con đường quốc lộ 21. Con đường sắt răng cưa này gắn liền với cái nhãn hiệu đầu máy xe lửa Fuka.
Từ khi ra đời con đường sắt răng cưa này vẫn hoạt động bình thường, chỉ gián đoạn vài tháng trước khi chiến tranh chống Mỹ kết thúc.

Sau 1975, dưới sự chủ trì duy trì hoạt động của ông Chế Đặng là Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng, con đường sắt này vẫn còn thông suốt từ Đà Lạt đến Tân Mỹ (chỉ còn chừng trên 10km nữa là tới Phan Rang).
Để nó hoạt động lại, các nhà lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng lẫn công nhân toa xe, cầu đường, gác ghi... gắn bó với con đường sắt này suốt nhiều tháng trời cật lực lao động trong cảnh thiếu đói, cơ cực của những năm tháng sau chiến tranh ác liệt.
Con đường hồi sinh, chạy vỏn vẹn được bảy chuyến lên xuống, Liên hiệp Đường sắt VN cho quân lên tháo dỡ ồ ạt, từ thanh ray đến tà vẹt của con đường... để làm đường sắt thống nhất dưới đồng bằng.

Tỉnh Lâm Đồng cố cứu con đường sắt Tháp Chàm - Đà Lạt bằng cách tung lực lượng đi khai thác hàng chục ngàn mét khối gỗ, cưa xẻ ra hàng chục vạn khúc tà vẹt gỗ để đổi lại cho họ làm đường sắt dưới xuôi... Thế mà vẫn chưa ổn.

Đến năm 1988-1989, Liên hiệp Đường sắt VN lại “đổ quân” lên vét nốt hai chiếc đầu máy hơi nước hiệu Fuka (do Thụy Sĩ sản xuất - vào đầu thế kỷ 19, xưa nhất, mà lúc đó chính ở Thụy Sĩ cũng không còn thấy) còn lại ở Đà Lạt để bán cho nhóm người Thụy Sĩ theo kiểu phế liệu!
Và thế là 2 cái đầu máy hơi nước cổ này trở về Thụy Sĩ và được rao bán tới hơn... 2 triệu USD/chiếc, chúng được những người Thụy Sĩ trân trọng đến mức xây 1 cái nhà bảo tàng để bày. Hồ sơ của nó được các nhà khảo cổ tìm tòi và thông tin đầy đủ, in thành 2 cuốn dày cộp. Một cuốn đem tặng... Liên hiệp Đường sắt Việt Nam ngó chơi!

Đèo Sông Pha cũng gắn liền với tớ kỷ niệm những năm tháng sinh viên trường ĐHSKĐA, ngày đó đi "phượt" chủ yếu do tích cóp học bổng 30 đồng, tích cóp do bán vỏ chăn con công, bán xe đạp để ...phượt!

Lần ấy đi qua đèo Sông Pha, thấy nó sao mà cao thế, cao tít ... Xe ô tô thì thôi rồi nhá, những năm đó xăng dầu khan hiếm, người Việt Nam thì thông minh kiểu ...sáng tạo nhờ vào kẻ khác, xe DOGE của Mỹ (còn gọi là xe Bọ hung màu vàng) chạy dầu, các ông Việt Nam cho nó chạy bằng than củi. Thật. Không thể hiểu được sáng tạo thông minh cỡ nào, nhưng khi đi trên những chiếc xe bọ hung này, mũi và mắt cứ cay xè vì hít khói và nóng, nóng thôi rồi ... Nhất là những ai ngồi phía sau xe, vì đít xe phải đeo một cái bình than và bình đốt to cỡ cái bình oxy loại ngoại cỡ .... Thế mà nó chạy tít cũng cả 80km/h. Xe khách 10 chiếc thì cả 11 chiếc chạy bằng than, nhiều nhất là từ Nha Trang đổ vào tới Đồng Nai.

Đèo Sông Pha dài cỡ 18km. Quanh co và uốn lượn từ độ cao hơn 30m so với mực nước biển mà lên tới độ cao 1000m. Đứng ở trên đỉnh đèo nhìn xuống cả một thung lũng mênh mang. Một màu chói chang của cát vàng trên những ngọn đồi hoang, đây đó vằn vện cây cỏ trụi lủi ... Màu xanh của lúa và của những ruộng Nho chỉ xa tít mãi tận gần Phan Rang.

Mặt đường đèo nhẵn thín. Nhẵn không thể tưởng tượng nổi là tại sao qua 1 cuộc chiến tranh khốc liệt đến thế mà nó vẫn y nguyên như vừa mới làm xong (Giờ thì chắc là đã sửa sang nhiều lần, mà vẫn cứ lồi lõm). Rừng Thông gần đỉnh đèo xanh mượt mà. Những ngôi miếu hoang nằm rải rác trên con đèo thưa thớt xe cộ và người đi lại. Đường đèo có 2 đoạn chui qua gầm 2 cái đường ống nước "vĩ đại" của Thủy điện Đa Nhim. Đi lên gần đỉnh đèo sẽ gặp một cái dốc cao đến mức ngày đó cái xe DOGE không thể leo lên nổi, hành khách phải xuống xe và ..đẩy!

Du lịch, GO! - Hoangbquang và nhiều người khác - forum Phuot.com
Còn tiếp

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16

Thăm khu căn cứ Minh Đạm (Vũng Tàu)

Cách thị trấn Long Hải khoảng 6km, khu căn cứ Minh Đạm là một trong những điểm hẹn lý tưởng của các tour du lịch về nguồn, thuộc các tỉnh phía Nam, miền Đông Nam Bộ.

Người ta bảo, đến với Minh Đạm, không chỉ để thả hồn trở về quá khứ với những chiến tích oanh liệt mà còn “thanh thản” với không gian bao la của rừng, của núi và của những cơn gió khơi xa thổi vào từ bãi tắm Thùy Dương...

Khu căn cứ Minh Đạm (hay còn gọi núi Minh Đạm) nằm ở Đông Nam huyện Long Đất. Từ Đông sang Tây - Bắc dài 8km, điểm cao nhất là 355m. Ba mặt giáp biển, có nhiều hang động hiểm trở. Sườn núi phủ đầy cây rừng rậm rạp và nhiều hang động tự nhiên, có suối nước ngọt quanh năm thuận lợi cho việc xây dựng căn cứ kháng chiến lâu dài.

Minh Đạm trước kia còn có tên gọi là Châu Long - Châu Viên. Thời kháng chiến chống Pháp và Mỹ, quân dân Bà Rịa - Vũng Tàu đã chọn đây làm khu căn cứ cách mạng, là nơi bám trụ của các cơ quan trọng yếu huyện Long Đất (cũ). Khu căn cứ được chia thành 4 khu vực chính: khu Đá Chẻ, khu chùa Giếng Gạch, khu Châu Viên và Đá Giăng.

Các hang và địa điểm được đặt theo tên của đơn vị đóng quân như: hang Huyện ủy, hang Huyện đội, hang B2, hang Quân y, hang Quân giới, hang Tuyên huấn... (khu Đá Chẻ), hang quân nhu, quân đội, quân báo Trung ương (khu chùa Giếng Gạch), Ban An ninh, quân y và lực lượng cách mạng địa phương trú chân tại khu Châu Viên và Đá Giăng.

Về tên gọi Minh Đạm, theo giải thích của những người dân địa phương sinh sống tại đây thì đó là do ghép lại từ hai tên Minh và Đạm nhằm tưởng nhớ công ơn của hai chiến sĩ cách mạng Bùi Công Minh và Mạc Thanh Đạm, người đã anh dũng hy sinh khi bị địch phục kích dưới chân núi vào năm 1948.

Hiện tại, khu căn cứ cách mạng Minh Đạm đã được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia và trở thành điểm tham quan du lịch về nguồn lý tưởng cho bao du khách. Đến với khu căn cứ Minh Đạm, ngoài việc tìm hiểu về một thời kỳ lịch sử oanh liệt và những tấm gương anh dũng đáng ca ngợi, du khách còn được tham quan nhiều nơi lý thú, đặt chân vào những hang đá xưa kia từng là nơi làm việc, sinh hoạt của cán bộ, quân dân Bà Rịa - Vũng Tàu. Những con đường khúc khuỷu, những hang đá chông chênh, vách đá dựng đứng nằm dưới rừng cây và cả những bộ bàn ghế bằng đá sẽ mang lại bao cảm xúc hồi hộp khó tả...

Hơn thế nữa, với dáng núi hùng vĩ, cao 327m, khu căn cứ Minh Đạm còn là nơi lý tưởng để bạn có thể tìm nguồn cảm hứng thi vị khi đứng giữa bao la núi phóng tầm nhìn ra mênh mang biển. Càng độc đáo hơn với những dải hoa anh đào trắng, hồng rực rỡ sẽ hiện diện trong tầm mắt bạn mỗi khi xuân về và hoa bằng lăng tím ngát khi mùa hạ tới. Khu căn cứ Minh Đạm còn là chốn dừng chân bình yên mà bạn có thể kết hợp nó với tour du lịch biển Long Hải để thỏa sức vẫy vùng trong làn nước biển xanh trong vắt.

Du lịch, GO! - Theo Báo Bình Dương, Non nước VN, ảnh internet

Haidinh85: Minh Đạm - nơi của biển và hoa
.
Minh Đạm là khu căn cứ cách mạng thời kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Minh Đạm là các dãy núi dài 8km, cao 200m thuộc huyện Long Điền tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Đến Minh Đạm vào tháng 8 dương lịch, khí trời mát mẻ, hoa rừng nở rực rỡ giữa nền lá rừng xanh. Từng trảng hoa tím, hồng, vàng…dệt cùng màu xanh của lá tạo cho vùng núi Minh Đạm một chiếc áo đầy ắp sắc màu.
.
Biển mềm mại dưới chân núi Minh Đạm. Long Hải hoang sơ với những đợt sóng rì rào vỗ vào bờ cát. Bờ cát Long Hải không trắng lấp lánh trong nắng mai, nước không xanh mơ màng nhưng biển vẫn có vẻ đẹp giản dị như nét duyên miền biển của con người Long Hải. Từng đợt sóng trắng xóa ve vuốt bờ cát, ì oạp vỗ vào các tản đá tạo nên bản tình ca biển êm đềm. Đứng trên đỉnh núi, mắt nhắm lại, tai ta sẽ nghe được tiếng sóng êm êm hòa lẫn tiếng hót của chim rừng. Gió biển thổi vào mát rượi, mang theo hương biển đến từng cành cây ngọn cỏ. Trên đỉnh Minh Đạm ta cảm biển qua tiếng sóng, tiếng chim ca và vị mặn mặn rất riêng của gió biển.
.
Biển ôm lấy Minh Đạm trong lòng và Minh Đạm xanh um dâng hiến vẻ đẹp hoang sơ sánh đôi cùng biển. Cảnh vật bây giờ thanh bình là thế nhưng trong thời chiến Minh Đạm là căn cứ cách mạng chịu rất nhiều trận càn quét của giặc ngoại xâm. Thời chống Mỹ, Minh Đạm oằn mình với biết bao đợt tấn công bằng bộ binh, không quân, tiếng súng nổ, tiếng bom rơi rung chuyển cả đất trời. Địa thế hiểm trở của vách đá, hang động của Minh Đạm đã bảo vệ các chiến sĩ cách mạng trước sự tấn công tàn độc của kẻ thù. Bao anh hùng đã ngã xuống để cho hôm nay bằng lăng tự do nở giữa đất trời. Từng con người, từng gốc cổ thụ, từng hang đá đều mang nét anh hùng của vùng đất đỏ Miền Đông.
.
Minh Đạm đẹp say lòng là nhờ vào địa hình hiểm trở và hoa rừng đa dạng. Bằng lăng là cây chủ đạo của vùng đất này. Sắc hoa bằng lăng từ tím nhạt, tím đậm đến tím hồng, vàng…không ở đâu có thể thấy được nhiều màu bằng lăng như Minh Đạm. Đóa hoa bằng lăng không hương ngòa ngạt, không kiêu sa như nàng hồng hay bách hợp nhưng sắc bằng lăng tím vẫn ở lại trong tim của kẻ yêu hoa. Những sợi dây leo nở hoa đỏ rực càng tô điểm cho vẻ đẹp của đất trời Minh Đạm. Hai bên đường lên núi vách đá cheo leo, hoa tím, vàng, đỏ nở lung linh trong nắng. Con đường dài 4km từ đền thờ trên núi Minh Đạm đến bãi tắm Hải Dương (Long Hải) như một con đường hoa. 
.
Minh Đạm là nơi giao thoa của núi, biển và hoa rừng. Đơn sơ, giản dị nhưng du khách vẫn say vẻ đẹp hài hòa đó. Hải sản tươi sống trên bãi biển cũng là một nét riêng níu kéo bước chân du khách. Giá thức ăn, nước uống của bãi tắm Hải Dương khá phải chăng. Một nơi đẹp, rẻ lại mang tầm lịch sử như Minh Đạm rất thích hợp với các trường học, đoàn thể tổ chức về nguồn, cắm trại vui chơi. Thời gian ở Minh Đạm ta như được tẩy rửa buồng phổi bởi không khí trong lành, ta được hòa mình cùng biển, cùng hoa, cùng hồn thiêng sông núi hát bài ca hòa bình mãi mãi...

Hồ Kẻ Gỗ

Nằm cách trung tâm thị xã Hà Tĩnh chưa đầy 20km về phía Tây Nam, khu Bảo tồn thiên nhiên Kẻ Gỗ có diện tích tự nhiên 35,159ha, Hồ Kẻ Gỗ toạ ở địa phận hành chính của ba huyện Cẩm Xuyên, Kỳ Anh và Hương Khê - là hồ nước lớn nhất của tỉnh Hà Tĩnh.

Kẻ Gỗ xưa nằm dọc theo hai bờ sông Rào Cái (còn gọi là sông Ngàn Mọ). Rào Cái là dòng sông hội tụ của hàng trăm khe suối từ dãy Trường Sơn đổ về. Mùa nắng thì Rào Cái khô hạn, mùa mưa thì chảy quá nhanh, quá mạnh, trở thành tai ương cho cả vùng phía Nam Hà Tĩnh. Hồ Kẻ Gỗ là một công trình nhân tạo, nó mang tính chất phục vụ thuỷ lợi là chính, hồ được xây dụng trên lưu lực của sông Rào Cái.
.
Hồ Kẻ Gỗ được khởi công xây dựng vào ngày 26/3/1976 và hoàn thành vào ngày 26/3/1979. Nó là công trình đại thuỷ nông với trữ lượng 350 triệu m3 nước, tưới cho gần 17.000 ha lúa, mùa, vùng đất thuộc huyện Thạch Hà, Cẩm Xuyên, thị xã Hà Tĩnh và phía Bắc huyện Kỳ Anh. Hồ Kẻ Gỗ còn là nguồn cung cấp thực phẩm dồi dào cho các vùng dân cư với chiều dài hơn 30 km. Hồ len lỏi giữa các triền núi, như chiếc gương khổng lồ soi bóng những dãy núi, những rừng cây ngút ngàn.

Khu Bảo tồn thiên nhiên Kẻ Gỗ được bao phủ bởi rừng kín với nhiều loại cây cho gỗ có tên trong sách đỏ Việt Nam như lim xanh, sến mật, gụ, lau, vàng tâm, trầm hương, song mật, lát hoa, côm bạch mã, chùm bao Trung Bộ, bời lời vàng, v.v... Đây là khu hệ thực vật phong phú đặc trưng cho nhiều luồng thực vật của khu hệ thực vật bản địa Bắc Việt Nam - Nam Trung Hoa, luồng thực vật Indonsia - Malaysia và luồng thực vật Hymalaya.

Đến nay, tại Kẻ Gỗ đã phát hiện được 364 loài động vật có xương sống thuộc 99 họ. Gà lôi lam đuôi trắng, một trong ba loài gà lôi đặc hữu của Việt Nam đang trong tình trạng bị đe doạ tuyệt chủng, và nhiều loại quý hiếm khác. Trong 47 loài thú ở đây có 18 loài (chiếm 21%) được ghi vào sách đỏ Việt Nam và thế giới. Rừng Kẻ Gỗ cũng là xứ sở của các loại mộc lan, phong lan đẹp và quý như quế hương, tai tượng, tai trâu, đuôi chồn, nghinh xuân, phượng vĩ, v.v...

Tuy nhiên không tránh khỏi cơn lốc khai thác, của nhiều người dân cạnh khu Bảo tồn thiên nhiên, hay của bọn lâm tặc,bọn săn bắn động vật hoang dã. Làm sao Kẻ Gỗ giữ được sự hào phóng của thiên nhiên với những cánh rừng nguyên sinh xanh ngắt. Vào những ngày hè nóng nực khi nhiệt độ tại trung tâm thị xã Hà Tĩnh lên tới 37-380 C, ở đây nhiệt độ xấp xỉ 30-320 C. Trong những ngày đông giá rét, hy vọng thời tiết dễ chịu không phải là ước mơ quá vãng của thế hệ sau.

Giữa dòng nước chảy xiết vẫn có những loài cây sinh trưởng và toả bóng mát. Mặt hồ còn được điểm trang bởi nhiều ốc đảo nhỏ, mỗi ốc đảo là một thế giới riêng huyền bí.

Từ lâu, Kẻ Gỗ đã được đông đảo các nhà khoa học trong và ngoài nước đến tham quan, nghiên cứu. Ngành du lịch Hà Tĩnh đang xúc tiến lập các dự án đầu tư cơ sở hạ tầng cũng như hệ thống các dịch vụ để xây dựng nơi đây thành một khu du lịch sinh thái tổng hợp với nhiều loại hình giải trí như đua thuyền, lướt ván, leo núi, câu cá, cùng các khu thể thao tennis, cầu lông, bóng chuyền, xây dựng vườn thú, vườn chim, vườn cây cảnh. Kẻ Gỗ vẫn mang nặng ân tình với những người con đi xa cũng như để lại những ấn tượng mặn mà cho ai môt lần đến thăm.

Du lịch, GO! - Theo Cautreo, Lukhach24, ảnh internet

Đất thiêng trên biển Đông

Tháng 4, biển trời Trường Sa trong veo, phẳng lặng. Sự đổi thay diệu kỳ của miền đất thiêng trên biển khởi nguồn từ một tinh-thần-Trường Sa, gieo mầm sống mãnh liệt trên những rẻo cát san hô nung bỏng chân trần.

Màn đêm chớm buông, Trường Sa sáng lung linh giữa đại dương
Màu xanh quê hương chen giữa phong ba đại dương
Đảo vẫn hiên ngang giữa muôn trùng sóng dữ
Có sức người đảo bắt sóng vẽ hoa…

Lần đầu tiên trong đời tôi mới có cảm nhận đủ đầy sự rộng lớn, bao la của biển trời đất nước sau khi bước chân lên tàu HQ 996 của Quân chủng Hải quân trực chỉ quần đảo Trường Sa.
.
Được tận mắt nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên hòn đảo Song Tử Tây xa xôi, bao mệt nhọc khi phải vượt qua hải trình gần 1.000 km trên biển suốt 3 ngày 2 đêm trước đó như vụt tan biến trong tất cả mỗi người.

Đảo xa

Các đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam tạo thành một cánh cung kỳ vĩ bao bọc và chở che đất liền từ phía biển Đông, trong đó Song Tử Tây nằm ở cực bắc của quần đảo. Cũng như các đảo Nam Yết, Sơn Ca, Trường Sa…, Song Tử Tây rợp bóng cây xanh ngắt với những âu thuyền cho tàu cá ngư dân neo trú bão, chùa chiền, nhà dân, trường học kiên cố và khang trang. Quần đảo Trường Sa bây giờ như những thành phố trên biển. Đêm xuống, các đảo rực sáng ánh đèn điện. Cảm giác thật gần gũi khi ngắm nhìn. Không nơi nào còn cảnh đèn dầu bếp củi. Bước đi trên đảo mà như ngỡ mình đang ở đất liền thân thuộc.

Sau khi tham gia giải phóng hoàn toàn miền Nam, thượng tá Trịnh Lương Vượng – Phó lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 đã có mặt trên đất đảo từ tháng 6.1975, cùng cán bộ, chiến sĩ hải quân ngày đêm canh giữ bảo vệ chủ quyền biển đảo. Từng làm đảo trưởng Trường Sa và Song Tử Tây, anh đã gắn bó gần cả đời mình với vùng đất thiêng trên biển. Anh bồi hồi nhớ lại những chuyến ra đảo công tác: “Ngày ấy hầu hết là đảo trần. Cây cối hoang tàn. Nhà cửa thưa thớt, nửa chìm nửa nổi, gọi là nhà hầm vì chỉ có mái nhô lên khỏi mặt đất. Đất đảo chỉ có hoa muống biển, lác đác vài cây phong ba, cây bão táp. Bóng mát trên đảo chủ yếu dựa vào… những đàn chim hải âu bay về dày đặc, tối đến kêu rền vang cả một khoảng trời, rúc vào giường… ngủ chung với bộ đội”.

Lần đầu tiên trở lại những hòn đảo thân thương sau khi chuyển ngành công tác, anh Trần Văn Thiết ngỡ ngàng khi thấy Trường Sa đang từng ngày bừng lên sức sống mới. Anh bất chợt nhớ lại những câu thơ mà đồng đội dành tặng nhau từ những năm thập niên 90 của thế kỷ trước ở trên đất đảo như một lời tri ân: Mai bạn về bãi bờ chào đón/Mai bạn về dẫu phố đông đèn sáng/Đừng quên những ngày bão giông/Những ngày nắng lửa/ Mai bạn về hãy nhớ rèn quân, rèn mình/Để mãi là điểm tựa nơi đảo xa…

Đảo xa những năm ấy theo hồi ức của anh là khung cảnh buồn hiu hắt. Có khi đến 5 – 6 tháng mới có tàu từ đất liền ra đảo. Lính đảo “khát” thư là chuyện thường tình. Áo quần mặc chung. Thư nhà cũng đọc chung đến lúc rã từng con chữ. Khi nghe tiếng kẻng báo hiệu tàu từ đất liền chuẩn bị cập đảo là anh em chiến sĩ đã nhào ra bờ biển chờ đón với tâm trạng háo hức vô cùng. Mùa nắng các đảo thiếu nước ngọt, vì “mặt trời treo trên bầu trời mỗi ngày mười hai tiếng. Có khi nghe nước biển réo sùng sục như sôi”. Những ngọn gió thì “như đã héo mất rồi”. Mỗi khi mưa đến, tất cả anh em quăng mình trên sân bãi tắm gội, tận dụng bạt nylon căng ra gom nước để dành. Thông tin liên lạc thì rất hạn chế. Cả đảo chỉ có vài chiếc radio cũ. Viết thư gửi đất liền dưới ánh đèn dầu ống bơ leo lét. Viết xong ngoáy mũi lôi ra cả cục than đen xì…

Đất đảo bây giờ

Sau “những ngày bão giông” là cuộc đổi thay diệu kỳ. Hoa đã tô thắm đất cằn sỏi cát thuở nào. Ở đảo Song Tử Tây, khi chứng kiến cảnh chị Trương Thị Liên (34 tuổi) và con gái Hồ Song Tất Minh (chào đời tại đảo vào ngày 16.5.2009) cùng chơi đu quay dưới bóng dương rợp mát, nhìn những đứa trẻ thong dong ngồi học bên những chiếc quạt máy mát rượi, chơi trò chơi điện tử trên máy vi tính, được sử dụng nước sạch đủ đầy quanh năm…, tôi mới thấm thía sự hy sinh thầm lặng, kiên cường bám trụ giữa muôn vàn gian khó của những người lính đảo năm xưa.

Những con người từng gắn bó nơi này đều xem đất đảo như một phần máu thịt. Để dựng xây miền biên hải, tinh thần thép thôi thì không đủ bởi nó không thể nào đương đầu nổi với sóng gió khắc nghiệt – nơi có gần một nửa số ngày trong năm phải chịu bão giông. Sự đổi thay diệu kỳ khởi nguồn từ một tinh – thần – Trường Sa. Chính tinh thần thiêng liêng ấy đã làm cho sức người trở nên vô biên, chế ngự những con sóng bạc đầu dập dồn bất tận giữa trùng khơi, những tia nắng xuyên thấu thịt da, để gieo lên mầm sống mãnh liệt trên những rẻo cát san hô nung bỏng chân trần.

Không khí hào hùng của những ngày tháng 4 lịch sử như sống lại trên gương mặt đầy vẻ tự hào của người dân Trường Sa. Nơi đầu sóng ngọn gió, họ sống quật cường như những hàng cây bão táp trải dài tít tắp. Mềm mại nhưng luôn vững chãi và mầm lộc xanh tươi trước lốc tố bão giông. Đứng bên cột mốc chủ quyền Trường Sa ở tọa độ 8038’30’’ độ vĩ Bắc – 111055’55’’ độ kinh Đông, chúng tôi trào dâng niềm tự hào về lãnh hải biên cương rộng dài ngút ngàn của Tổ quốc mình.

Nơi đây, tôi đã gặp một người đặc biệt. Anh đã “viết” nhật ký hình ảnh về Trường Sa bằng tất cả tình yêu và nhiệt huyết của mình…

Đình Phú - Thanhnien