Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

KDL Pháo đài Thần công - Nơi giao hòa của trời đất

Cát Bà có một vị trí đặc biệt trên bản đồ địa lý, nằm trong quần thể thắng cảnh nổi tiếng thế giới Vịnh Hạ Long. Đảo Cát Bà có ba mặt hướng ra biển Đông, là một trong những hòn đảo nổi tiếng với những bãi cát trắng trải dài và những con sóng bạc đầu thu hút khách du lịch bởi các cánh rừng nguyên sinh trên đảo.

Do nằm ở cuối dãy vòng cung chiến lược mà hòn đảo này được coi như một pháo đài khổng lồ ngày đêm canh giữ con đường biển đi vào thành phố cảng của vùng đông bắc Việt Nam. Cao điểm 177 trên đảo Cát Bà trở thành vị trí hiểm yếu với trọng trách canh giữ vùng biển, vùng trời của Tổ quốc.

Cao điểm 177 hay còn được biết đến với tên gọi khác là Pháo đài Thần công, nơi còn lưu giữ những kỷ vật lịch sử là 2 khẩu pháo thần công với trọng lượng mỗi khẩu hàng chục tấn. Đây là trận địa pháo được quân đội Nhật xây dựng khi chiếm đóng Cát Bà.

< Pháo đài Thần công.

Nhờ vào vị trí đắc địa, trường quan sát nhô ra 3 phía hướng biển, điểm cao thu trọn một dải biển Đông trong tầm mắt, đằng sau lưng là những rặng núi trùng điệp làm điểm tựa. Độ cao trung bình của khu vực này là 177m so với mặt nước biển, là ngọn núi cao nhất ở phía nam của đảo Cát Bà.


Những chứng tích lịch sử còn ghi lại trên vùng đất này, ngoài hai khẩu pháo thần công còn là một hệ thống đài quan sát và hầm hào phức tạp. Được xây dựng ngay trên đỉnh núi, khu quân sự được thiết kế khéo léo, ẩn hiện dưới những tán cây, luồn lách theo sườn núi. Kiến trúc không hoa mỹ nhưng kiên cố và bền vững. Những công trình vẫn còn gần như nguyên vẹn dù đã trải qua chiến tranh và thời gian.

Ngoài những đoạn hào đắp lên bằng những khối đá to dày và thô ráp, các đoạn đường hầm đồ sộ với mái vòm đi sâu vào lòng núi có không gian lớn, đủ cho cả đoàn người đi xuyên qua. Đường hầm dẫn thẳng đến khu quản lý và boongke được xây bằng những khối bê tông rắn chắc. Tất cả những nét hoang sơ và xùxì đó để lại cho du khách tới thưởng ngoạn một ấn tượng đặc biệt về một chứng tích lịch sử còn nguyên vẹn.

Dừng chân nghỉ tại Cà phê Pháo đài, những cảm xúc trái ngược dâng lên trong mỗi con người. Vị trí của quán cà phê thể hiện được sự tương phản ở nơi đây. Một bên là vẻ thô mộc của chiến tích lịch sử quân sự với hầm hào, đạn dược, súng ống còn một bên là vẻ đẹp lãng mạn mà thiên nhiên mang lại cho nơi này, vẻ đẹp của biển, núi và rừng. Hai giá trị tưởng chừng như rất khó để hòa nhập đó lại bắt gặp nhau chính tại nơi đây. Tạo hóa như vô tình sắp đặt những sự tương phản trong cuộc sống mà khiến ai bắt gặp cũng phải bồi hồi đến nao lòng. Nó mang đến cho ta những ngẫm thưởng triết lý về cuộc sống: trong sự khô cằn và thô mộc còn quyện chảy cái lãng mạn thơ mộng.

Từ trên đài quan sát của Khu du lịch Pháo đài Thần công, chúng ta có thể phóng tầm mắt ra khoảng không rộng lớn phía trước, cảm giác choáng ngợp, phiêu lưu cùng không gian và cảnh vật. Nằm ngay dưới chân núi là hai bãi biển đẹp nhất Cát Bà – Cát Cò 1 và Cát Cò 2.

Nhìn sang phía bên kia là vịnh Cát Bà, hiển hiện với hàng trăm con tàu đánh cá neo đậu cùng với nhà nổi tạo nên khung cảnh sầm uất trên biển. Đứng từ trên cao nhìn xuống, cả vịnh Cát Bà được gói gọn trong tầm mắt với những chấm điểm xuyết của tàu bè. Khi hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời đỏ rực lấp ló sau những rặng núi vẽ lên biển một họa phẩm thiên nhiên tuyệt đẹp với ánh chiều tà và bóng tàu trải dài trên mặt nước.

< Hầm tránh bom ở pháo đài Thần công.

Vẻ đẹp kỳ ảo của thiên nhiên còn được xuất lộ khi đứng ngắm Vịnh Lan Hạ từ trên cao, một trong số những vịnh đẹp nhất của kỳ quan thiên nhiên thế giới Hạ Long. Mầu nước biển xanh như ngọc hòa với sắc mầu của thảm thực vật phủ trên những ngọn núi đá vôi làm cho bảng mầu của tiên cảnh thêm sắc xanh. Lan Hạ là đóa lan của trời nơi hạ thế.

Ít có nơi nào con người được gần gũi với thiên nhiên như thế, cho ta cảm giác hào sảng khi đứng tại nơi đây. Ðến với Khu Du lịch Pháo đài Thần công là đến với nơi giao hòa của trời và đất, núi và biển. Khung cảnh hùng vĩ và thơ mộng cùng cảnh vật nguyên bản của thiên nhiên, chứng tích hào hùng của con người làm lay động cảm xúc mỗi chúng ta.

Cát Bà là nơi hòa quyện giữa rừng và biển tạo nên một phong cảnh có một không hai. Đến với hòn đảo xinh đẹp này, du khách không chỉ được tắm mình dưới những bãi biển xanh mát mà còn có thể khám phá thiên nhiên huyền bí qua những cánh rừng nguyên sinh trên đảo.

Khách du lịch đến với Cát Bà giờ đây có thêm sự lựa chọn đầy ý nghĩa để về với thiên nhiên, lịch sử và những giá trị nguyên bản, đó là Khu Du lịch Pháo đài Thần công – nơi giao hòa của trời và đất.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Haiphong và nhiều nguồn khác

Hòn Thơm quyến rũ

Xã Hòn Thơm, (Phú Quốc, Kiên Giang) được thành lập vào năm 2003, dân số chưa đến 3.000 người, tập trung chủ yếu trên năm hòn đảo trong số 18 hòn đảo thuộc địa phận xã. Đảo Hòn Thơm là một trong những đảo chính này, 13 hòn đảo còn lại đa phần là những đảo không người.

Đảo Hòn Thơm có diện tích lớn nhất: khoảng 5,7 km² trong đó dân cư chủ yếu tập trung trên 5 đảo chính là Hòn Thơm, Hòn Rỏi, Hòn Mây Rút, Hòn Dơi, Hòn Dừa....

Hòn Thơm được xem là tinh hoa của quần đảo này. Phía Bắc đảo là những ghềnh đá nhấp nhô, biển đánh vào tung bọt trắng xoá. Giữa đảo là những rặng dừa trải dài xa tít. Đặc biệt, chung quanh Hòn Thơm có nhiều hòn đảo rất đẹp, còn nguyên sơ thuận lợi cho du lịch câu cá, lặn ngắm san hô, tắm biển...
.
Truyền thuyết kể lại, những hòn đảo nơi đây ngày xưa ít nhiều liên quan đến những cuộc trốn chạy và nuôi chí phục thù của chúa Nguyễn khi lưu lạc đến Phú Quốc trong trận chiến với quan quân Tây Sơn.

Thuyền chạy khoảng 20 phút, gặp Hòn Dừa. Một bãi cát trắng phau hình lưỡi liềm nằm ôm trọn những cây dừa ngả bóng xuống làn nước. Thấp thoáng những mỏm đá lớn nhỏ tạo nên bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng. Tiếp đến là cảng Hòn Thơm (tự phát) với hàng trăm ghe thuyền lớn nhỏ ra vào tấp nập. Trên bờ, nhà cửa nhấp nhô. Người dân nơi đây chỉ sống và sinh hoạt từ tháng 10 đến tháng 4, những tháng còn lại họ phải chuyển tất cả về phía đông của đảo cách khoảng 1km, nhằm tránh bão.

< Lặn biển ngắm san hô trên đảo Hòn Thơm.

Khi thuyền bắt đầu chạy gần vào cảng, chúng tôi bắt gặp hình ảnh “chợ nổi trên biển” với quang cảnh mua bán khá tấp nập, gồm nhu yếu phẩm, từ các loại thủy hải sản nuôi trong các bè cho đến các loại thịt, rau, hoa quả, mắm muối, cà phê, bia rượu, nước ngọt, quần áo, son phấn... Các loại tôm, cua, ghẹ tươi rói và giá cả khá mềm so với đất liền. Một kg tôm sú bán khoảng 220.000 đồng, trong đó có những chú tôm nặng gần nửa kg.

< Bãi Đá Trào.

Hòn Thơm hấp dẫn chính là nhờ những bãi cát trắng phau, bóng dừa soi yên bình uống dòng nước trong vắt nhìn thấu đáy thấy các đàn cá, tôm... bơi lội tung tăng.

Đây cũng chính địa điểm lý tưởng để du khách tham gia vào loại hình lặn biển ngắm san hô. Địa điểm chúng tôi tập trung là tại một hòn đảo hoang nằm cạnh hòn đá chồng, gần với Hòn Móng Tay, Hòn Dưng, xa xa là Hòn Me Dút. Vì thuyền lớn không thể cập vào bờ, nên đoàn được di chuyển bằng ghe.

< Sản vật Hòn Thơm.

Tùy sở thích của từng người có thể tham gia vào các trò chơi tắm biển, lặn ngắm san hô nhiều tầng nấc đẹp, mò bắt ốc biển nhiều hình thù, màu sắc không có tại những vùng biển khác, bắt nhum (còn gọi là nhím biển vì có lông xù như nhím trên rừng, thịt thơm và ngon, đang là món “lạ”). Cũng có người tham gia loại hình trekking làm chuyến cuốc bộ xuyên rừng để khám phá một ngách đẹp và hoang sơ khác của đảo hoang, giữa muôn trùng núi rừng và biển cả.

Cùng lúc, gia đình anh tài công đốt lửa nướng các loại tôm, mực, luộc ghẹ - những hải sản chúng tôi mua từ bè tại cảng Hòn Thơm. Mùi thơm hải sản, quang cảnh thiên nhiên đẹp lạ lùng, gió thổi rì rầm từ biển quyện với tiếng gió rừng trưa miên man như đưa chúng tôi vào miền mộng ảo, một “thứ thiên đường giản dị” không dễ tìm trên những cuộc hành trình tưởng chừng bất tận.

Du lịch, GO! - Theo báo Phu nu

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

'Phiêu' với thiên nhiên tuyệt sắc của biển đảo Việt Nam

Trên những bờ cát tinh khôi không một dấu chân, bình minh sẽ tới thật nhanh và thật đẹp. Và chỉ khi vầng thái dương rực rỡ chớm soi, trái tim con người mới cảm nhận trọn vẹn niềm hạnh phúc được tận hưởng những vẻ đẹp của đất trời và biển đảo Việt Nam.

Cách xa đất liền mà luôn gắn kết bằng tình thương ruột thịt, bao bọc bởi mặt nước biển khơi mà như kề sát, những đảo xa của Tổ quốc luôn là nơi tâm thức người dân Việt đau đáu hướng về. Từ thuở hồng hoang các vua Hùng mở mang bờ cõi xuyên suốt qua lịch sử nghìn năm, hải đảo luôn là tiền đồn chắn sóng giữ yên miền đất Mẹ, cũng là nơi để các đội hùng binh trấn giữ và từ đó khẳng định chủ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam.

Các đảo trên vùng biển Thái Bình Dương của đất nước luôn ẩn chứa vẻ đẹp vừa dịu dàng thanh khiết, vừa hoang sơ, xứng đáng cho những trái tim yêu vẻ đẹp thiên nhiên tìm tới.
.
Thử hỏi có bờ cát nào đẹp như đảo Minh Châu, nơi hằng đêm cát trắng toả ánh hào quang lên bầu trời lấp lánh ánh sao? hay Quan Lạn với hệ sinh thái đồng bằng, rừng nguyên sinh nhiệt đới và biển cùng hiện hữu…? Sau hành trình du ngoạn trên vịnh Hạ Long lô xô hàng nghìn đảo lớn nhỏ, sau những buổi khám phá cuộc sống phóng khoáng của ngư phủ tại các làng nổi Cửa Vạn…, đích tới dành cho cặp mắt khát khao điều mới lạ ắt hẳn phải là cụm đảo Vân Đồn; Quan Lạn; Minh Châu…

Xa nghìn trùng sóng vỗ, trước đây để tới cụm đảo ấy chỉ có các đội thuyền gỗ lênh đênh hàng giờ, còn ngày nay trở nên thật gần gũi với các con tàu cao tốc, nối đôi bờ chỉ sau 45 phút vượt biển khơi.

Từng là tiền đồn trấn thủ và là thương cảng kết nối với các đội thương thuyền quốc tế, Vân Đồn còn nguyên dấu vết thời xa xưa, được minh chứng qua những cụm di tích khảo cổ gốm sứ rải rác trên bờ cát. Là nơi đã diễn ra trận hải chiến hào hùng của danh tướng Trần Khánh Dư đánh tan đạo quân Nguyên Mông, đảo mỗi năm lại rộn rã tiếng trống trận và rực sắc cờ trong nghi lễ tái hiện trận thuỷ chiến từ thế kỷ 13.

Từ nhiều năm nay, cái tên Quan Lạn dần trở nên quen thuộc với du khách trong và ngoài nước, nhưng khám phá hòn đảo tuyệt đẹp này chưa bao giờ mất đi ý nghĩa và sự thú vị.

Đảo xanh mướt rừng phi lao ven biển, tinh khôi bờ cát trắng không một dấu chân,gợi nên ý niệm về những vườn địa đàng nơi trần thế, ở đó không có ưu phiền và sân si. Có gì tuyệt bằng được dầm mình trong làn sóng xanh trong, ngắm bầu trời cao rộng phía trên và thả hồn phiêu diêu tới những miền mộng tưởng xa xôi nhất. Không điện lưới quốc gia mà vẫn đầy đủ tiện nghi, không sóng wifi phủ kín nhưng có thể lựa chọn đủ các loại bia và kem lạnh... Quan Lạn chứa đựng những điều mà cư dân thị thành chẳng mấy khi ngờ tới!

Nét chạm khắc từ thế kỷ 17 trên hệ thống vì kèo của ngôi đình cổ có thể làm say lòng người yêu lịch sử, còn những món tôm, cá, cua, ghẹ..tươi rói được đánh bắt từ biển trong ngày sẽ là niềm vui bất tận cho mọi thành viên trong mỗi gia đình. Thêm vào đó, Quan Lạn tiếp đón khách phương xa bằng món ăn độc đáo, sá sùng hay còn có tên đỉa biển. Loài sinh vật sống sâu dưới cát, hình dáng như chú sâu béo múp là món ăn tuyệt ngon, cùng cá thu, cầu gai.. tạo thành nhóm ẩm thực đậm đà hương vị biển khơi.

Hướng về miền Trung và xa hơn nữa là lựa chọn đa dạng cho những trái tim muốn được ngắm nhìn Tổ quốc từ phía biển xa. Cù lao Chàm hùng vĩ chắn sóng cho đô thị cổ Hội An chào đón khách bằng món cua đá tuyệt ngon và di tích khảo cổ, những đảo Hòn Mun, hòn Một, Hòn Tre… của vùng biển Khánh Hoà lại chào mời các thú vui ngắm sinh vật biển trong bể kính lớn, cưỡi đà điểu trong cuộc thi tài vui nhộn và những giờ lặn biển khám phá thế giới đại dương. Mỗi nơi một vẻ, mỗi vùng một dạng địa hình và khí hậu khác nhau, song bao trùm lên vẫn là tinh thần phóng khoáng của những con người ăn sóng nói gió, điều này có lẽ bắt nguồn từ chính nhịp sống của đảo được bao bọc bởi sóng gió biển khơi.

Tuy nhiên, hoang sơ nhất có lẽ là đảo Phú Quý hay Lý Sơn, nơi đó tình người tràn trề như ly rượu đầy và hương vị nồng ngát của tỏi cũng như vị mặn mòi của nước mắm sẽ thấm sâu vào tâm khảm, tạo nên tình yêu không thể nhạt phai đối với đảo xa. Phú Quốc mệnh danh đảo ngọc, Côn Đảo được gọi bằng cái tên “Thiên đường nơi hạ giới”, rồi chuỗi đảo hoang vu ven bờ tỉnh Kiên Giang.. lúc nào cũng là điểm đến yêu thích của những con người biết tận hưởng giá trị đích thực trong cuộc sống.

Du lịch, GO! - Theo Datviet, internet

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Huyện chưa bao giờ có đám cưới!

Cuộc sống của người dân trên đảo Phú Quý (Bình Thuận) ngày nay đã có nhiều thay đổi, khấm khá, hiện đại nhưng việc tổ chức cưới hỏi của những đôi trai gái trên đảo vẫn chưa hề xảy ra.

< Nhìn từ núi Cao Các.

Huyện đảo Phú Quý có lẽ là huyện duy nhất trên đất nước ta không có đám cưới. Cụ Hai Dương (xã Đông Hải) cho biết: Hơn 80 tuổi mà tui chưa ăn đám cưới ai trên đảo bao giờ… Có lẽ tập tục này bắt nguồn từ thuở xa xưa khi những cư dân đầu tiên phát hiện ra đảo và định cư tại đây.

Đảo Phú Qúy rộng 16,4 km², gồm 10 hòn đảo lớn nhỏ, nằm cách TP Phan Thiết 56 hải lý về phía Đông. Huyện đảo có 3 xã Ngũ Phụng, Tam Thanh và Đông Hải bao quanh còn có nhiều hòn nổi lớn, nhiều bãi biển, gành đá, vịnh hoang sơ rất đẹp.

< Núi Cao Các nhìn từ Gành Hang.

Những năm trước đây, khi ghe thuyền ra đảo mỗi tuần một chuyến, đảo gần như biệt lập với đất liền. Dân trong Phan Thiết, Phan Rí gọi người ngoài đảo là dân Hòn. Tiếng nói, âm điệu rất khó nghe. Chưa nói đến vốn từ vựng sử dụng rất nhiều phương ngữ và từ cổ.

Hồi năm 80 thế kỷ trước, một tàu vượt biên cập vào đảo Phú Qúy mà cứ tưởng đã ra nước ngoài. Trên đảo không có xe cộ, thời tiết hanh hao lúc nào cũng vàng ươm như mùa thu, tóc của đàn ông nắng gió biển làm vàng hoe, đỏ quạch, nghe giọng nói lạ của người dân khiến cho những người vượt biên cứ tưởng đang đến một đảo quốc nào đó.

< Vịnh Ông Tỉnh trong nắng chiều.

Hỏi thăm đường đến… trụ sở cơ quan công quyền, dân trên đảo nghe câu được, câu không nên chỉ đại về phía doanh trại Tiểu đoàn 475 của Tỉnh đội Thuận Hải cũ đóng quân trên đảo. Cả thuyền vượt biên đều bị bắt giải về đất liền.

Có thể do cuộc sống biệt lập, thường xuyên đối mặt với thiên tai, khắc nghiệt và cực khổ mưu sinh trên biển nên các tập tục truyền thống không được chú trọng và không lưu truyền.

Tục cưới hỏi trên đảo Phú Quý rất đơn giản gần như không ai để ý đến. Trước đây trên đảo không có đường nhựa, không có xe ô tô, gắn máy nên khái niệm “lên xe hoa” càng không thể có.

< Bãi biển Phú Quý.

Những chàng ngư dân khỏe mạnh khi đến tuổi trưởng thành, sẽ được các cô gái quan tâm đến với những thành tích như: lặn sâu, lâu nhất, đánh cá giỏi, câu mực nhiều, hoặc giả bị bão tố vẫn sống trên biển nhiều ngày…

Nếu để ý, nhớ nhung một cô gái, không cần mai mối dạm ngõ như các nơi, chàng trai trình bày với cha mẹ, người thân hoặc với chủ ghe nếu không còn người thân. Nhân dịp nhà bên cô gái có tiệc tùng, đám giỗ nhà trai sang “đánh tiếng” . Tục lệ ở trên đảo gọi là “nói chừng”. Nghĩa là đề cập việc con cái muốn thành vợ chồng. Việc này không cần bất cứ lễ vật hay nghi lễ gì cả. Cộng đồng cư dân trên đảo không đông, không bị chi phối bởi tác động từ bên ngoài nên các gia đình đều rất biết nhau, quen nhau như trong đại gia đình. Con ai, nhà ai, ghe ai tất cả đều rành rẽ.

< Một góc đảo nhìn từ trên núi.

Nếu nhà cô gái đồng ý, thì chính thức ngay sau đó, chàng trai đã có thể đến nhà gái để ngủ. Không cần nghi lễ động phòng hay tuần trăng mật, những cặp uyên ương trên xây tổ rất tự nhiên, rất đơn giản như biển và thuyền ghe không thể thiếu nhau.

Cô gái cũng chính thức trở thành vợ anh chàng kia mà không cần tốn kém, thách cưới gì cả. Rất ít có đám từ chối lời “nói chừng” của nhà trai. Vì các điều kiện cần và đủ đã hội tụ, nên việc “nói chừng” là cái cớ để xác lập hôn nhân.

Thông thường nhà có con gái bao giờ cũng dành buồng riêng. Nếu gia đình khá giả có thể cho luôn căn nhà riêng cho hai bạn trẻ xây tổ ấm. Chàng rễ ban ngày làm việc bên gia đình mình, tối về ngủ với cô dâu. Nếu hai bên gia đình có công việc, hoặc giỗ kỵ, dựng nhà mới…thì sang “mượn” cô dâu, hoặc chú rễ về nhà giúp vài hôm tùy theo công việc.

< Đảo Ngọc Phú Quý.

Thời gian “ngủ bên nhà vợ” nếu xảy ra những mâu thuẫn, hay phát hiện sự rạn nứt, bất ổn nào đó trong hạnh phúc, tình yêu chàng trai có thể “chia tay” mà không cần phải hòa giải hoặc ly hôn.

Cũng không hiếm những trường hợp sau thời gian chung sống rất ngắn ngủi, các cô vợ “sa thải” chồng vì những lý do không thể chung sống lâu dài. Bao giờ thì cô dâu về sống bên nhà chồng? Câu trả lời: bao giờ cũng được nhưng có điều kiện.

< Bãi biển hoang sơ.

Nhà chồng cảm thấy cần có con dâu chung sống, phải được con dâu đồng thuận thì chọn dịp nhà bên gái có giỗ kỵ, tiệc vui sang trình bày và xin đưa con dâu về sống. Đa phần người dân trên đảo không chọn cách này vì sống bên chồng hay bên nhà gái thì vẫn “ngày việc ai người ấy làm” chỉ có tối về ngủ chung. Nếu ra riêng thì miễn bàn.

Ngày trước, chỉ khi nào cô dâu sinh ra con trai, gia đình bên chồng mới tổ chức bữa tiệc ăn mừng, sang nhà gái xin đón con dâu về sống bên nhà chồng. Nếu cô dâu chỉ sinh con gái thì bên nhà trai ít khi đón về. Quan niệm của dân biển: sinh càng nhiều con trai càng tốt. Con trai chính là lao động trên biển và cũng là người mang lại của cải, tài sản bảo đảm cuộc sống.

< Cảng đảo Phú Qúy.

Ảnh hưởng của quan niệm “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” (nam trọng, nữ khinh) đã bám sâu gốc rễ vào các thế hệ tuy không bộc lộ rõ nét, nhưng ngấm ngầm tư tưởng phong kiến trong việc chọn dâu và cháu nội nối dõi tông đường.

Ông Dương Minh, 70 tuổi, ở xã Ngũ Phụng, có 10 người con (7 trai, 3 gái) tỏ ra lạ lẫm: “Dòng họ tôi ở đây mấy đời rồi, nhưng tôi chưa dự qua đám cưới nào cả. 10 đứa con có vợ, có chồng hết rồi, nhưng chẳng có đứa nào tổ chức đám cưới”.

Người dân trên đảo lạ lẫm và không hiểu nổi: đám tiệc cưới tại sao có khách dự. Họ quan niệm đó là chuyện của hai bên gia đình thôi. Vì vậy mà nhiều đời nay dân trên đảo không quan tâm đến hộ khẩu, chứng minh nhân dân, giấy đăng ký kết hôn.

Anh Nguyễn Văn Nhị - Một anh bạn cán bộ Công an Bình Thuận cho biết: năm 2010, đơn vị anh tập trung nhiều tháng trời ở đảo Phú Qúy để làm giấy chứng minh nhân dân, hộ khẩu cho dân, hướng dẫn pháp luật… nhiều câu chuyện cười ra nước mắt mà chúng tôi sẽ kể vào dịp khác. Lấy chồng sớm, đẻ nhiều, thất học mù chữ, ít hiểu biết pháp luật là vấn nạn ngày nay vẫn còn khá phổ biến trên đảo.

Từ năm 2000 trở lại đây, do việc tăng cường cán bộ, giáo viên từ đất liền ra đảo nên trên đảo xuất hiện vài tiệm thuê đồ cưới và chụp ảnh. Nhưng đám cưới của “công dân nhập cư” cũng chỉ là hình thức để chụp ảnh, quay phim…lưu niệm. Tiệc cưới cũng chỉ là bánh kẹo, nước trà, nước ngọt như thời bao cấp. Vì nếu tổ chức rình rang, có mời dân trên đảo cũng không ai dự vì xa lạ. Nhờ vậy mà phong trào “tiết kiệm” tiệc tùng cưới hỏi trên đảo Phú Quý không cần phát động cũng trở thành điển hình, gương mẫu.

Trên đất Việt, vẫn còn hòn đảo ngọc Phú Quý là nơi không tổ chức đám cưới bao giờ, nhưng các cặp vợ chồng trẻ ở đây đều sống rất hạnh phúc, cho đến khi răng long, đầu bạc.

Du lịch, GO! - Theo Phunutoday, internet

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Trên “hoang đảo”

Ngày cuối tuần, ca sĩ Phạm Anh Khoa mời bạn bè thu xếp công việc về quê anh nghỉ hè. 

< Thuyền vừa cập bãi Hõm.

Bằng nhiều phương tiện khác nhau, mọi người tề tựu ở một điểm hẹn để cùng ra “hoang đảo” làm Robinson.

Thật ra nơi đến - bãi Hõm - là một thung lũng rộng 5ha chen giữa hai ngọn núi đá cao 50m-100m nhìn ra biển nhưng do chưa có đường vào, muốn đến phải ngồi xe từ thị xã Ba Ngòi (Cam Ranh, Khánh Hòa) theo quốc lộ 1A đi Bình Tiên (Ninh Thuận) rồi rẽ trái theo hướng Bình Lập (Cam Lập, Cam Ranh), sau đó phải đi bộ chừng 15 phút, rồi thêm 20 phút ngồi thuyền mới ra “đảo”. Cũng có thể ngồi thuyền đi từ cảng Ba Ngòi nhưng mất nhiều thời gian hơn.
.
< Hoàng Bách và Phạm Anh Khoa làm ngư ông trên chiếc thuyền câu.

Đến nơi, mọi người chuyển lều bạt, xoong nồi, lương thực… vào khu vực hạ trại sát bờ biển. Trong lúc phụ nữ lo giăng võng và đánh vật với những cái lều mới mua chưa dùng lần nào, cánh đàn ông tìm củi khô, ra ghềnh đá câu mực, ai “có nghề” thì lặn biển bắn cá...


< Thanh Thảo với những con cá vừa được anh Bảy săn.

Chẳng mấy chốc, anh Bảy - một cư dân bản địa là người thân của “chúa đảo” Ngô Minh Thịnh - săn được con cá đuối cát chừng 5kg, một con cá hồng bạc, một con cá bò giấy và một con cá chình. Bên góc núi đá, nhóm bạn của Anh Khoa câu được mấy con mực, vớt được một xô đầy nhum (cầu gai hay nhím biển) và ốc hương.

Thực phẩm cho buổi chiều đã đầy đủ, mọi người xuống tắm hoặc chơi đá bóng trên bãi cát trắng mịn được coi là nơi đẹp nhất trên “đảo”. Biển ở đây lặng do phía đông có đảo Bình Ba án ngữ, nước xanh trong vắt có thể nhìn được cá bơi dưới đáy.

< Hai “nàng tiên cá” Thùy Trang và Thanh Thảo tha hồ bơi lặn ngắm các loài thủy tộc.

Nghe mọi người xuýt xoa vẻ đẹp kỳ ảo của “thủy cung”, hai bà mẹ trẻ Thùy Trang và Thanh Thảo vội vàng gửi con, đeo kính bơi, lặn xuống độ sâu chỉ khoảng 2m để được ngắm thỏa thích các loại hải quỳ, san hô, hải sâm, sao biển… đầy màu sắc. Sau đó tất cả cùng lên tàu thám hiểm rừng san hô ở bãi Rạng, mặt sau bãi Hõm. Bạn Debu, người Nepal, cho biết: “Đây là bờ biển đẹp và hoang sơ nhất mà tôi được biết”.

< Phạm Phố “xử” ngay con nhum vừa tóm được.

Tối đến, sau bữa ăn dã chiến mọi người lại được nhóm hậu cần mời thưởng thức thêm các món sống: cá, mực, nhum tươi rói chấm mù tạt muối chanh, nhấp thêm ly rượu cay nồng. Và trong hơi men lâng lâng, bên ánh lửa bập bùng, các ca sĩ thứ thiệt cũng như ca sĩ nghiệp dư cùng say sưa ca hát. Tiếng đàn, tiếng hát hòa với tiếng sóng vỗ nhịp vào bờ.

Đến giờ nghỉ, kẻ thì vào lều ru con ngủ, người nằm võng hoặc ngả lưng lên những tấm trải, một số bạn trẻ noi theo “chúa đảo” vùi mình xuống cát để vừa tránh gió lạnh từ biển, vừa có thể cảm nhận được tiếng sóng vỗ ru mình vào giấc ngủ. Giữa trời biển bao la, đầu óc tạm thời gạt bỏ hết những lo toan ngày thường, chúng tôi ngỡ mình đều trở thành Robinson sống hoang dã ở nơi đảo xa, nhưng với 20 người bạn chứ không chỉ với một chàng “Thứ Sáu” (*)!

(*): Nhân vật được Robinson Crusoe giải cứu khỏi bộ lạc ăn thịt người trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Anh Daniel Defoe (1660-1731)

Du lịch, GO! -Theo TuoitreCuoituan

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Một đêm ở đảo Thạnh An - Cần Giờ (2)

Nói một chút về hòn đảo này:
Tên đảo: Thạnh An
Dân cư: hơn 800 hộ với khoảng 4600 dân (nghe bảo người ta sinh sống trên đảo này gần 100 năm trước).
Cơ sở vật chất: 1 trường mẫu giáo, 1 trường cấp 1, 1 trường cấp 2 và vài cơ quan nhà nước khác
Điện + nước: trên đảo có 1 nhà máy phát điện Diesel cung cấp điện từ 6h sáng đến tầm 10h tối và trạm cấp nước ngọt (chở từ đất liền).

Nói thêm chút xíu nữa: Sau trận bão lịch sử năm ... nào đó, chính quyền địa phương đã có kế hoạch di dời dân cư trên đảo về đất liền vì đảo khá yếu và chi phí trợ cấp điện nước sinh hoạt cho nhân dân trên đảo khá lớn (khoảng 15 tỉ VNĐ mỗi năm). Tuy nhiên, do quỹ đất của huyện không đủ lớn, chi phí đền bù khá cao và 1 phần do bà con sinh sống trên đảo đã quen với cuộc sống ở đây nên kế hoạch vẫn chưa thực hiện được (hầu hết dân cư trên đảo hiện nay đã xây dựng nhà ở kiên cố). Đây là thông tin mình tổng hợp được khi nói chuyện với anh cán bộ xã.

Sau 1 lúc nghỉ ngơi, mấy anh em đi ăn để chuẩn bị làm việc. Trên đường đi thấy 1 đống lửa giữa đường, hổng biết có phải do nhóm này đến mà người ta đốt lửa không.

< Hơn 9h tối nhưng trung tâm đảo vẫn khá nhộn nhịp (đặc biệt là những quán ăn đêm).


Đồ ăn ở đây cũng khá ngon và rẻ, tầm 15k/tô, khổ nỗi muỗi nhiều quá, vừa ăn vừa đuổi mệt nghỉ. Nhắc đến chuyện này lại nhớ bữa đi rừng, cũng bữa ăn tối như thế này nhưng có điều muỗi lúc đó còn nhiều hơn cả ... quân Nguyên Mông.

Ăn xong, anh cán bộ dẫn mấy anh em đến khu vực "đi săn", cái công việc này bao nhiêu năm nay vẫn thế - vẫn đem "da tươi thịt sống" ra làm mồi cho "tụi nó" xơi  Ấy vậy mà bọn nó cũng chẳng chịu đếm xỉa cho, 8 cặp chân "ngon lành" chìa ra cả buổi mà chỉ có vài con để mắt tới (bình thường ở mấy chỗ khác chắc tụi nó "làm gỏi" từ lâu rồi). Lết hết góc này đến góc kia, cuối cùng cũng bắt được gần mười mấy chú!

< 2 "em" đang no máu, vài ngày nữa có lẽ sẽ bị phanh thây.

Quân chủng: Muỗi Anopheles
Vòng đời: vài ngày đến 1 tháng
Kích thước: to
Tốc độ: ko xác định
Vũ khí (nếu có): kí sinh trùng sốt rét
Đặc điểm nhận dạng: khi đốt, đầu muỗi chúc xuống, vòi và thân hợp với mặt phẳng (da) một góc nhọn (tầm 45 độ).

Xong việc, anh em thu dọn đồ đạc rồi rút về trạm. Phòng ngủ cũng khá đặc biệt!
Phòng có 4 chiếc giường (vừa đủ), mình chọn cái trong cùng.


Không biết có bao nhiêu bà đẻ nằm trên cái giường này rồi nhưng mình ngủ rất ngon giấc . Có lẽ 1 phần tại không khí trên đảo rất trong lành và yên tĩnh (chứ không sặc mùi "bệnh viện" như những trạm xá khác )

Nghe ông anh bảo tháng này mặt trời mọc sớm lắm nên hẹn giờ 4h sáng. Điện thoại vừa reo thì đã thức ngay dậy tắt đi rồi ... ngủ tiếp (bình thường chắc là nằm thêm vài tiếng nhưng tối hôm trước ngủ sớm nên nằm thêm 15' thì bò dậy).

Thu dọn giường chiếu, đánh răng rửa mặt rồi bỏ vào túi: điện thoại, máy ảnh, 1 hộp sữa và mấy gói AFC, sau đó nhẹ nhàng ra ngoài.

< Trên đường đi có vài kí hiệu lạ (có lẽ là trò chơi mật thư gì đó).

4h20' sáng, đã thấy 1 vài hàng quán sáng đèn chuẩn bị dọn hàng. Đang không biết đi ra hướng nào để ngắm bình minh thì 1 bác tập thể dục sớm đi ngang qua nên hỏi luôn, lúc đó mới té ngửa vì bác ấy bảo gần 6h mặt trời nó mới mọc X_X. Lỡ thu dọn giường rồi nên đi lòng vòng chơi luôn ...

Gần 4h30 sáng, trời vẫn tối đen như mực, nhìn về phía đất liền chỉ thấy những ánh đèn le lói ....

Đứng trên bờ đê nghe sóng vỗ ì oạch, gió thổi nhè nhẹ, xung quanh thì tối đen nên tự nhiên thấy hơi ... ơn ớn nhưng lại nhún vai: "Da mình thế này, lại mặc áo trắng, nếu người ta có gặp khéo họ cũng vắt chân mà chạy, thôi thì cứ đi 1 vòng quanh đảo xem sao ".

Nghĩ là làm, mình ... móc bánh và hộp sữa mang theo trong túi quần ra "xử lý" (làm tí cho nóa ấm bụng, mình là người chứ có phải ma thật đâu )

Bờ đê tối om, 1 phía là biển, phía còn lại là rừng đước với đủ hình thù kì quái.

Đi được 1 lúc thì thấy đằng xa có 1 bóng người tối tối làm mình hơi chột dạ , đi thêm chút xíu thì thấy bóng người đó di chuyển về phía trong làng nên tự trấn an: "chắc chiêu nhát ma của mình có hiệu lực rồi " và lại đi tiếp

Khoảng vài trăm mét nữa thì đến bến tàu phía đông hòn đảo. Chụp luôn lại lịch tàu của bến này.

< Đang đi thì gặp một con quái vật 1 mắt , hết hồn!

Từ đảo này, mất khoảng 45' để đến Vũng Tàu và 40' để đi Thiềng Liềng (1 hòn đảo ít người hơn ở gần đó).

Vì bờ kè dừng lại tại đó nên mình rẽ vào con đường trong làng để về trạm.
< Đường trên đảo.

Về đến trạm thì mọi người đã dậy và chuẩn bị xong hành lý nên vào phòng lấy đồ rồi mấy anh em cùng đi ra bến tàu. Ra đến nơi mới biết hơn 30' nữa mới có chuyến sớm nhất, lại kéo nhau vào quán uống cafe, riêng mình làm 1 đĩa cơm sườn (bánh + sữa lúc nãy bị tiêu hóa hết lúc đi lòng vòng rồi).
< Cầu lên tàu (bên trái).
< 6h30 sáng, mặt trời mới "ngóc" lên được chừng này.
Từ đầu đến giờ hình như thiếu thiếu gì đó thì phải . Ah đúng rồi, hình của mềnh!
< Về gần đến đất liền cũng là lúc 1 chiếc tàu tuần tra ra khơi.
< Có "bảo kê" nên mấy tàu nhỏ cũng bắt đầu rời bến. Chúc mọi người 1 ngày may mắn ^^.
Khi đến bến tàu thì bác tài đã chờ sẵn từ bao giờ , anh em xếp đồ lên xe về thành phố.

Qua phà Bình Khánh, lại thấy đoàn xe cộ chen chúc nối đuôi nhau, lại ồn ào và bụi bặm, lại muốn được quay xe đi về cánh rừng đước kia nhưng nghĩ đến bao nhiêu việc ở nhà nên thôi không mơ nữa, về nhà ngủ cho lành.

HCM - 22/6/2011
viethack911

Phần 1

Du lịch, GO!