Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

Du lịch Tiền Giang nơi “đầu sóng ngọn gió”

Nếu không tính lượng khách hành hương về dự lễ Vía Bà Chúa Xứ ở núi Sam - Châu Đốc hàng năm, thì Tiền Giang là tỉnh thu hút nhiều khách du lịch nhất đồng bằng.

“Địa linh”, thiên nhiên ưu đãi, rồi “thiên thời”, “địa lợi” đã trao cho Tiền Giang sứ mệnh là cánh cửa để đón khách du lịch vào miền Tây. Mà du lịch miền Tây nói chung và Tiền Giang nói riêng luôn gắn liền với sông nước. Du lịch Tiền Giang phải làm gì nơi “đầu sóng ngọn gió” ấy?

“Địa linh” bên bờ sông Tiền

Nhờ dòng sông Tiền mà những lưu dân miền Trung đặt chân lên khai phá vùng đất Tiền Giang rất sớm. Rồi chúa Nguyễn cho mấy ngàn người Minh Hương “phản Thanh phục Minh” sang nước ta tị nạn về Mỹ Tho sinh sống. Những yếu tố đó, cùng với thiên nhiên hiền hòa, nước ngọt, đất đai màu mỡ, đã làm cho Tiền Giang phát triển rất sớm.
.
Cách đây hơn 300 năm, khi hầu hết miền Tây còn chưa khai phá hoặc mới “vỡ hoang”, thì ở Tiền Giang đã có “Mỹ Tho đại phố”, cùng với cù lao Phố (Biên Hòa) là hai đô thị sầm uất nhất Nam Bộ, trên cả Sài Gòn – Bến Nghé. Rất tiếc là khi quân Xiêm sang xâm lược nước ta đã tàn phá “Mỹ Tho đại phố”, đã kéo lùi sự phát triển của đô thị này hàng trăm năm, nhưng bù lại đã giúp cho Tiền Giang có được trận thủy chiến Rạch Gầm – Xoái Mút lừng danh gắn liền với tên tuổi nhà Tây Sơn và vua Quang Trung.

Sự phát triển sớm đã giúp cho Tiền Giang sớm có những hào kiệt, những gia đình giàu có, là điều kiện để Tiền Giang để lại dấu ấn đậm nét trong lịch sử triều Nguyễn với 2 bà hoàng hậu (Tù Dũ và Nam Phương) và người Anh hùng dân tộc Trương Định cãi mệnh triều đình cùng nhân dân chống Pháp. Tuyến đường sắt Sài Gòn – Mỹ Tho được thực dân Pháp xây dựng đầu tiên ở Đông Dương vào thập niên 1880 càng giúp cho Mỹ Tho và Tiền Giang trở thành đầu mối giao thương cho cả đồng bằng. “Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ - Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu...”.

Mỹ Tho là nơi tiếp đón rất nhiều nhà chí sĩ, yêu nước như Phan Châu Trinh, Nguyễn Sinh Sắc, Tôn Đức Thắng, Trần Văn Giàu... Vị trí “địa linh” đã giúp cho Tiền Giang có nhiều có nhiều danh nhân, nhà yêu nước, nhà văn hóa, góp phần làm phong phú lịch sử, phong cách của đất đồng bằng.

Nơi hội tụ của những thuận lợi

Trong những năm qua, khi đất nước mở cửa và đẩy mạnh phát triển kinh tế, hội nhập, Tiền Giang lại được thời thế ưu ái cho những thuận lợi mà nhiều nơi khác phải thòm thèm, đó là con đường cao tốc TPHCM – Trung Lương, cầu Rạch Miễu nối liền Mỹ Tho với Bến Tre, đi Trà Vinh, Sóc Trăng. Rồi tuyến QL50 được khôi phục, nâng cấp, sẽ “đánh thức” vùng đất Gò Công.

Thiên nhiên thuận lợi và bàn tay người dân Tiền Giang qua nhiều thế hệ đã làm cho nơi đây trở thành “vương quốc trái cây” nổi tiếng không chỉ trong nước. Trong xu thế du lịch trở về với thiên nhiên, “miệt vườn” Tiền Giang là sự lựa chọn tốt nhất cho du khách khi muốn đến khám phá đồng bằng. Dãi cù lao “tứ linh” và hàng loạt cù lao khác nằm giữa sông Tiền như là những kho báu vô giá mà hiện nay chưa được khai thác tốt.

Với tất cả những thuận lợi đó, du lịch Tiền Giang không phát triển mới là lạ. Trong 7 tháng đầu năm 2011, Tiền Giang đã đón khoảng 560 ngàn khách du lịch, trong đó có hơn 300 ngàn khách quốc tế. Tỉnh Long An kề bên chỉ mong muốn được 1/10 con số đó mà không được. Điều đó cho thấy Tiền Giang đang là “siêu sao” trong làng du lịch đồng bằng.

Đừng ngủ quên trên nệm nhung

Theo ngành du lịch tỉnh Tiền Giang, trong 7 tháng đầu năm 2011, dù đã đón khoảng 560 ngàn khách du lịch, trong đó có hơn 300 ngàn khách quốc tế, nhưng cũng chỉ tăng hơn 11% so cùng kỳ năm rồi. Đây là con số rất khiêm tốn so với cả nước (tăng 18%). Tôi có cảm giác vì du lịch Tiền Giang đã phát triển quá cao, hơn hẳn những tỉnh xung quanh, trở thành “đỉnh” của cả đồng bằng, nên Tiền Giang không muốn phát triển nhanh nữa. Đi trên cù lao Thới Sơn, địa thế mà các tỉnh khác nằm mơ cũng không thể thấy, tôi thấy thẩn thờ khi “cù lao vàng” này vẫn còn là tiềm năng du lịch, chưa được khai thác gì nhiều.

Về biển Tân Thành, bãi biển mà cách đây gần 40 năm tôi và các bạn nhỏ đã dám đạp xe 50 cây số để đến ngắm cho biết, bây giờ trở lại vẫn không có thay đổi gì nhiều, lưa thưa du khách.

Hàng loạt nhà cổ ở Gò Công đã biến mất, rạp hát cải lương đầu tiên ở Nam Bộ vẫn đóng cửa im lìm, ngôi nhà xưa của Bạch công tử vẫn chưa đón khách du lịch... Còn quá nhiều kho báu du lịch mà Tiền Giang chưa tận dụng để lôi kéo du khách, giữ vững vị trí “đầu tàu” của mình trong thu hút du khách về miền Tây.

Trong bức tranh “nửa sáng nửa tối” của du lịch Tiền Giang, tôi rất thích ngắm nhìn gam màu sáng mà những người làm du lịch ở huyện Cái Bè đang vẽ nên. Khu “làng cổ” đầu tiên ở Tiền Giang đáng lý phải nằm ở Gò Công, Mỹ Tho hoặc Vĩnh Kim, thế nhưng những người có máu du lịch ở Cái Bè đang làm được chuyện như ngoài khả năng của mình. Những khu resort đầu tiên của Tiền Giang cũng không nằm trên cù lao Thới Sơn hay một nơi nào khác gần Mỹ Tho, mà đang được xây dựng ở Cái Bè...

Đã có nhiều đoàn khách du lịch từ TP.HCM về Tiền Giang không ghé lại Mỹ Tho để đi cù lao Thới Sơn, đi Gò Công, mà họ đi thẳng về Cái Bè, rồi qua Vĩnh Long. Đó là điều những người làm du lịch ở Tiền Giang phải suy ngẫm. Không khéo lại ngủ quên trên nệm nhung!

Du lịch, GO! - Theo Laodong, internet

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Chùa Một Cột mưa dột, tượng 'đội nón'

Chùa Diên Hựu, hay còn gọi là  chùa Một Cột được vua Lý Thái Tông cho khởi công xây dựng vào mùa đông tháng mười (âm lịch) năm Kỷ Sửu 1049. Hiện, chùa Một Cột đang bị xuống cấp nghiêm trọng và thiếu sự quan tâm từ các cấp.
Tính đến nay ngôi chùa này đã gần 1.000 năm và là biểu tượng văn hóa - tâm  linh thiêng liêng, niềm tự hào của người dân cả nước.

Xin trùng tu từ 2 năm trước…

Trụ trì chùa Một Cột, Đại đức Thích Tâm Kiên cho biết: "Mỗi ngày chúng tôi tiếp đón khoảng 1.500 - 3.000 lượt khách. Các du khách từ các nơi trên mọi miền đất nước. Đặc biệt khách nước ngoài họ rất quan tâm đến chùa Một Cột. Tôi về đây làm trụ trì chùa từ năm 1992 nhưng mới chỉ có 3 lần chỉnh trang chùa vào năm 1995, 1997 và gần đây nhất là chỉnh trang chùa đón chào Đại lễ nghìn năm Thăng Long".
.

< Mái ngói bị xô dạt...

Theo Đại đức Thích Tâm Kiên, hiện tại chùa Một Cột đang bị xuống cấp nghiêm trọng. Do mái ngói chùa bị xô dạt không chỉ gây mất mỹ quan mà mỗi khi trời mưa gây tình trạng dột ướt xuống khu vực bên trong chùa và có nguy cơ bị sụp xuống. Tại nhà thờ tổ mỗi khi trời mưa, nước trên mái nhà chảy xuống các pho tượng, ông phải lấy nón ra để che lên cho đỡ ướt. Nền nhà lênh láng nước. Ngoài chùa Một Cột do địa thế nằm ở chỗ trũng khi mưa xuống nước dồn về, gây ngập úng nghiêm trọng - các pháp khí được bảo vệ bằng cách dùng nilông che tạm. Nhiều vị trí của nhà chùa bị dột nát rất cần được tu bổ.

< Sân chùa trở thành hồ nước mỗi khi mưa.

"Chúng tôi đã gửi đơn trình lên lãnh đạo UBND TP Hà Nội, xin được nâng cấp những hạng mục mà hiện nay đang bị xuống cấp trầm trọng. Trước mắt là tôn nền nhà thờ tổ và bề mặt của chùa Một Cột tránh ngập úng khi mưa bão. Chúng tôi đã xin trùng tu chùa cách đây 2 năm nhưng đến nay dự án nâng cấp tu bổ chùa Một Cột vẫn dậm chân tại chỗ", vị Đại đức này cho biết.

Mất nửa năm mới họp xong

< Chùa Một Cột (1922)

Ông Vũ Kim Khánh, phó giám đốc Ban quản lý Dự án quận Ba Đình, Hà Nội chia sẻ: Từ năm 2010 UBND quận Ba Đình đã giao cho chúng tôi lập đề cương: "Dự án nâng cấp chùa Một Cột". Đến thời điểm hiện nay, chúng tôi chuẩn bị trình lên lãnh đạo quận để xin phép thực hiện. Xin ý kiến của UBND TP Hà Nội, Cục Di sản Văn hóa, Ban quản lý Di tích lịch sử của thành phố về những phương án thực hiện trùng tu lại chùa Một Cột. Trước khi thống nhất các phương án đó chúng tôi sẽ tổ chức hội thảo, trong hội thảo sẽ lấy ý kiến của các nhà sử học, văn hóa, kiến trúc.

Vẫn theo ông Khánh, Chùa Một Cột có vị trí đặc biệt quan trọng, nằm trong quần thể di tích Lăng Chủ tịch Hồ Chí  Minh, chỉ đảo một viên ngói cũng phải xin phép đầy đủ các cấp các ngành. Làm theo quy mô nhất định, chứ không thể làm bột phát, riêng lẻ. Đây cũng là vấn đề mang tính tôn giáo, nên phải làm từng bước, từng công đoạn và phải có lộ trình. Khi làm phải hết sức thận trọng, nghiêm túc chứ không được vội vàng.

Theo kế hoạch đến trung tuần tháng 9 này sẽ tiến hành họp giữa các ban ngành để thống nhất ý kiến cho việc trùng tu chùa Một Cột. Dự kiến sẽ phải mất nửa năm mới có thể lấy đầy đủ các ý kiến của các ngành, lĩnh vực xung quanh việc trùng tu, tôn tạo chùa Một Cột.

Chùa Một Cột đã được chọn làm một trong những biểu tượng của Thủ đô Hà Nội. Năm 1962, chùa được Bộ Văn hóa công nhận là Di tích lịch sử cấp quốc gia và  năm 2006 kỷ lục GUINESS Việt Nam xác nhận là ngôi chùa có kiến trúc độc đáo nhất nước ta.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ báo Datviet, Hanoi online và vài nguồn ảnh khác.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Động đẹp chưa ‘khai sinh’ đã sắp bị ‘khai tử’

Vừa được phát hiện, chưa kịp đặt tên nhưng hang động mới gần Khu du lịch Thác Riềng (Bắc Kạn) đã sắp bị khai tử bởi nạn đập phá nhũ xảy ra từng ngày, từng giờ tại nơi này.

< Nhũ trong hang động mới được phát hiện ở Bắc Kạn bị đập ngang. 

Động mới phát hiện thuộc xã Xuất Hóa, thị xã Bắc Kạn, tỉnh Bắc Kạn, được phát hiện trong quá trình Công ty Thăng Long nổ mìn phá đá làm Quốc lộ 3B. Hang ăn sâu vào lòng núi với nhiều ngóc ngách bí hiểm. Đặc biệt, trong hang có nhiều nhũ đá theo dạng cột nhũ, rèm nhũ, với nhiều dạng khác nhau và màu sắc cũng đa dạng, cả màu trắng, xám… Nhiều nhũ đá có hình nấm rất đẹp. Càng đi sâu vào bên trong, không khí trong động càng mát như trong một phòng máy lạnh khổng lồ.

Theo nhận định ban đầu, hang này thuộc dạng hang đẹp, có tuổi thọ cả ngàn năm. Vẻ đẹp so được với những hang động ở Phong Nha-Kẻ Bàng thuộc tỉnh Quảng Bình và động Hua Mạ ở Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn.

Ngay sau khi phát hiện hang động này, cán bộ Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch tỉnh đã xuống chụp ảnh, tìm hiểu hang động, tuy nhiên do không cử người bảo vệ và không lường trước được sự vô ý thức của một số người dân nơi đây nên đã để xảy ra hiện tượng phá nhũ đá như kể trên.
Mỗi ngày có hàng trăm người dân mang theo búa tạ, xà beng, cuốc, xẻng, dây thừng vào động để khai thác bất kỳ hình thù gì mà họ cho là đẹp, là lạ. Thậm chí, họ còn cho nổ máy phát điện, dòng dây điện vào để có ánh sáng khai thác…

Hàng trăm cột nhũ trong lòng hang đã bị đập phá tan tành; những cột đá, trụ đá từ ở trên cũng bị buộc dây thừng kéo đổ...  Vì thế, hiện động đã bị đập, khai thác nhũ đá gần như tan hoang.

Mặc dù bị tàn phá nghiêm trọng nhưng đến nay, chính quyền các cấp và ngành văn hóa tỉnh Bắc Cạn vẫn chưa có một động thái mạnh mẽ nào để bảo vệ hang động.

Chính vì vậy, người ta lo ngại, hang động này sẽ không lại một chút nhũ đá nào cho đến thời điểm được đặt tên.

Du lịch, GO! - Theo Datviet

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Xót cho vườn Cát Tiên!

Những cổ thụ 3 vòng tay người ôm, những thảm thực vật nguyên sơ chưa từng bị tác động… trong Vườn Quốc gia Cát Tiên đang đứng trước nguy cơ chìm xuống lòng hồ thủy điện vĩnh viễn.
Ngày 6-8, các nhà khoa học và chuyên gia trong lĩnh vực tài nguyên - môi trường, bảo tồn sinh học… đã có chuyến khảo sát thực tế Vườn Quốc gia Cát Tiên tại khu vực xã Đồng Nai Thượng, huyện Cát Tiên - Lâm Đồng, nơi dự kiến xây dựng Thủy điện Đồng Nai 6.

Nhiều loài quý hiếm bị “bỏ quên”

Với cao trình mực nước dâng 224 m, đập thủy điện Đồng Nai 6 sẽ làm ngập khoảng 86,43 ha rừng vườn Cát Tiên, gồm các Tiểu khu 421, 422 và 506 thuộc phân khu bảo vệ nghiêm ngặt. Để tiếp cận được vị trí xây thủy điện trên sông Đồng Nai, đoàn khảo sát đã lội bộ băng rừng trên 5 km, xuống sâu gần 100 m. Chặng đường nào cũng khiến đoàn khảo sát ngạc nhiên vì vẻ đẹp, sự trù phú và hùng vĩ của vườn quốc gia này.

Khác với những báo cáo chung chung của Bộ NN-PTNT, rằng khu vực dự án chỉ là rừng gỗ nghèo, rừng nghèo hỗn giao…, chúng tôi đã bắt gặp khá nhiều loài cây quý có tên trong Sách đỏ của Tổ chức Bảo tồn thiên nhiên quốc tế, như: cẩm lai, trắc, mun, kơ-nia…, trong đó nhiều cổ thụ đến 3 vòng tay người ôm  mới kín.

< TS Vũ Ngọc Long, Viện Sinh học nhiệt đới,  lúc phát hiện loài hùng lan Việt. 

Bất ngờ trong chuyến khảo sát, TS Vũ Ngọc Long, thuộc Viện Sinh học nhiệt đới, đã phát hiện thêm 2 loài thực vật đặc hữu của khu vực Cát Lộc, đó là hùng lan Việt và một loài thực vật hoại sinh (dạng nấm) khác. TS Long cho biết hùng lan Việt chỉ có một họ, một chi, là loài hơi cổ và có quan hệ với hệ thực vật Malaysia.

“Về mặt giá trị kinh tế của cây gỗ thì 2 loại này không có nên có thể bị xếp vào loại rừng gỗ nghèo. Tuy nhiên, nó có giá trị rất lớn về mặt di truyền học và chỉ duy nhất có ở khu vực này mà thôi. Bên cạnh đó, sự tồn tại của 2 loại thực vật này cho thấy hệ thực vật ở khu vực dự kiến là lòng hồ ngập nước cũng như khu vực lân cận còn khá nguyên sơ, chưa bị tác động, có giá trị rất lớn trong nghiên cứu”- TS Long nhấn mạnh.

Ngoài ra, các nhà khoa học cũng phát hiện nhiều loài thực vật quý hiếm trong lĩnh vực dược học, như: ba gạc, sâm cau, vài loại cây họ gừng… và một số loài thực vật khác chưa được định tên. Những phát hiện này tiếp nối bất ngờ khác, đến nỗi TS Đào Trọng Tứ, thuộc mạng lưới sông ngòi Việt Nam, phải thốt lên: “Làm kinh tế có nhiều cách nhưng không có cách gì để một lần nữa có lại những loại cây này!”.

Vậy mà, những loài thực vật quý hiếm này đã bị Bộ NN-PTNT cũng như các đơn vị thực hiện báo cáo đánh giá tác động môi trường của dự án “phớt lờ” khi trình Bộ Tài nguyên – Môi trường cũng như báo cáo Thủ tướng Chính phủ.
Những cổ thụ đến 3 vòng tay người ôm, những thảm thực vật nguyên sơ chưa từng bị tác động… trong Vườn Cát Tiên đang đứng trước nguy cơ chìm xuống lòng hồ thủy điện vĩnh viễn khiến các nhà khoa học không giấu được nỗi xót xa.

“Họ không biết quý rừng”!

Tại xã Đồng Nai Thượng, bên cạnh một số người dân không hay biết gì về hai dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A, nhiều người khác có quyền lợi thiết thực bị ảnh hưởng tại đây đã phản ứng gay gắt.
Anh Ba Thiều, một người dân sống bằng nghề đánh bắt cá, lo ngại: “Họ làm thủy điện tràn lan như thế này thì rồi đây, sông đâu có còn là sông nữa! Tôi và nhiều người dân khác sống bằng nghề này cũng phải bỏ sông lên rừng mà thôi”.

< TS Kỷ Quang Vinh, ĐH Cần Thơ, lấy mẫu nước sông Đồng Nai để nghiên cứu.

Theo anh Ba Thiều, tuy sống ở thượng nguồn nhưng có nhiều người dân địa phương cùng làm nghề chài lưới dọc “miệt dưới” sông Đồng Nai. Anh cho biết từ ngày có quá nhiều thủy điện mọc lên, dòng sông càng thêm đục ngầu và ngày càng cạn kiệt.
Chị Nguyễn Minh Tâm, một người gắn bó với rừng từ nhiều năm nay, dù thú thật chưa một lần vào Vườn Cát Tiên nhưng vẫn băn khoăn: “Tôi thấy tiếc cho vườn quốc gia này quá”…

Tỏ ra tâm huyết và quan tâm nhiều đến thông tin dự án thủy điện sẽ được khởi công ngay đầu nguồn con sông này, ông Nguyễn Lắm, gần 60 tuổi, bức xúc: “Tại sao lại có thể suy nghĩ thiển cận như vậy được, chỉ vì mục đích nào đó mà làm ảnh hưởng đến con cháu mai sau là không được. Thủy điện đã băm nát con sông này rồi. Thủy điện có thể làm hoặc không làm nhưng vườn thì cần phải bảo vệ vì không dễ gì trồng lại được”.

Có mặt trong chuyến khảo sát, ông Vũ Ngọc Lân, Phó Giám đốc Vườn Quốc gia Cát Tiên, nhận xét: “Họ không biết quý rừng, họ chỉ chăm chăm thực hiện ý đinh đem lại cái lợi cho mình mà thôi”.

Xã Đồng Nai Thượng, nơi đang được “nhăm nhe” làm thủy điện, thuộc vùng đệm của vườn Cát Tiên. Tham gia cuộc khảo sát cùng với các nhà khoa học, chúng tôi nhận thấy đây là khu vực còn hết sức hoang sơ, các loài cây ken nhau dày đặc, chỉ thỉnh thoảng mới có dấu chân người. Dòng sông đoạn này cuồn cuộn chảy nhưng chiều rộng chỉ khoảng vài chục mét, đứng từ phía xã Đồng Nai Thượng nhìn sang ngay mép sông bên kia là vách núi cao còn nguyên vẻ hoang sơ. Đây là vùng rừng phòng hộ, thuộc địa bàn tỉnh Đắk Nông. Những người tâm huyết với rừng tại Đắk Nông cũng đang phản ứng quyết liệt khi hay tin về hai dự án Đồng Nai 6 và Đồng Nai 6A này.


< Sơ đồ thuỷ điện trên hệ thống sông Đồng Nai: chằn chịt!

Chiều 6-8, đứng giữa khu rừng hoang sơ, ngay sát bên mép nước thượng nguồn sông Đồng Nai, một nhà khoa khọc chuyên về môi trường đã thốt lên: “Đây chắc chắn là những thủy điện cuối cùng trên sông Đồng Nai. Họ sẽ không xây dựng thêm bởi sẽ không còn có lợi kinh tế nữa nhưng hỡi ôi, thủy điện đã lên đến tận điểm đầu nguồn sông rồi. Họ sẽ không thêm thủy điện khác nữa nhưng sông và rừng cũng đã bị băm nát cả rồi”.

Những thực tế ghi nhận trong chuyến khảo sát sẽ được trình bày trong buổi hội thảo hôm nay, 7-8, về quản lý tổng hợp rừng đầu nguồn và lưu vực sông Đồng Nai - trường hợp Thủy điện Đồng Nai 6 và 6A, do Liên hiệp Các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam, Vườn Quốc gia Cát Tiên và Mạng lưới Sông ngòi Việt Nam đồng tổ chức.

Rừng quý, không phải rừng nghèo!

Theo TS Vũ Ngọc Long, khu vực dự kiến xây đập thủy điện Đồng Nai 6 có giá trị bảo tồn đa dạng sinh học rất cao. Thứ nhất, vì có khu vực này nên có nhiều loài đặc hữu của vùng, còn khá nguyên sơ, chưa có tác động lớn. Thứ hai,  hệ sinh thái hỗn giao giữa gỗ, tre, nứa… giúp thoát nước tốt. Thứ ba, rừng hỗn giao này có đan xen thảm thực vật đặc trưng bên dưới, tạo ra một thảm mùn tốt để giữ nước.


< Hùng lan Việt - một loài đặc hữu ở vùng Cát Lộc, được tìm thấy trong chuyến khảo sát ngày 6-8.

“Rừng này rất giàu đối với môi trường và bảo tồn sinh học. Khu vực này là rừng quý chứ không phải rừng nghèo!”- TS Long nhấn mạnh.

Ngoài ra, với 26 loài thú quý hiếm xếp trong Sách đỏ Việt Nam và 22 loài thú quý hiếm bị đe dọa xếp trong danh lục đỏ thế giới, như: tê giác một sừng (loài cực kỳ nguy cấp), hổ Đông Dương, voọc chà vá chân đen, bò tót…, khu hệ thú rừng Cát Lộc còn rất giá trị về mặt bảo tồn nguồn gien và đa dạng sinh học.

Sông Đồng Nai giờ là... sông Hồng

Gặp gỡ trước hội thảo về vấn đề thủy điện và Vườn Quốc gia Cát Tiên, nhiều nhà nghiên cứu môi trường chỉ vào dòng sông Đồng Nai vùng thượng nguồn rồi chua xót: “Sông Đồng Nai bây giờ cũng là sông Hồng rồi”.

Chúng tôi chợt nhận ra tất cả những lần đến đây đều thấy dòng sông này trong tình trạng một màu đục ngầu.
Chị Trần Thị Xuân, một người dân sinh sống bên sông, trăn trở: “Nhiều năm nay rồi, sông chỉ đục ngầu thế thôi. Màu trong xanh chỉ có cách đây cả 10 năm, khi tôi mới về khu này ở”.

Du lịch, GO! - Theo NLĐ, thêm ảnh internet

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Đặc sản Bún "mắng', cháo "chửi"!

Người Việt mình thích chen nhau chỗ chật thì phải. Hay thói quen xếp hàng thời bao cấp còn lưu luyến? Càng quát mắng, càng quen mồm quen miệng bỗng thành… tiếng lành đồn xa, khách ngày càng đông hơn.

Miếng ăn, miếng chửi

Ngồi quán bún ở 57 ngõ Ngô Sỹ Liên, nghe chủ quán mắng khách té tát vì những chuyện chẳng đâu vào đâu, tôi bỗng co rúm người lại, chỉnh đốn mọi hành vi, lời ăn tiếng nói để… không bị chửi mắng. Trưa nắng như thiêu đốt vậy mà quán vẫn chật cứng người. Bát bún ba chục nghìn mà có tới gần chục miếng thịt chân giò to tướng, rất đầy đặn.

“Cháu đã bảo đừng chan nước béo rồi mà!”- Cô bé ngồi cách tôi một bàn kêu lên như than phiền. “Nước dùng béo hay gầy về nhà mà ăn, đây chỉ có thế thôi. Không ăn thì biến cho rộng chỗ!”. Bà chủ quán vừa xóc bún vừa liếc xéo ra mắng khách. Ánh mắt và lời nói như những mũi tên bay phần phật về phía cô gái, làm tôi cũng rát mặt như bị ném cát. Cô bé ngồi cạnh tôi bị mắng nhưng không dám cãi, chỉ lẩm bẩm: “Ăn uống mất tiền mà cứ như đi ăn xin”.
.
Ngày hôm sau, lựa lúc vắng khách nhất, khoảng 17h, tôi lại mò đến quán bún mắng để hỏi chuyện bà chủ quán tên Thảo.
“Cô ơi, người ta bảo quán của cô là quán bún chửi, nhưng cháu đã ăn ở đây mấy lần mà chẳng được chửi lần nào”. Được lời như cởi tấm lòng, bà Thảo trút bầu tâm sự: “Đấy, đấy…có phải ai tôi cũng mắng chửi đâu. Mình làm dâu trăm họ, muốn chiều khách lắm chứ. Như cậu đây thì tôi chửi thế nào được. Cậu gọi một bát móng giò, một chai bia, tôi chửi vào chỗ nào. Tôi chửi vô lý, khách hàng nghiêm chỉnh người ta không đấm cho ấy à. Nhưng mà, có những người õng ẹo, hoạnh hoẹ đủ thứ cơ. Lúc đang đông khách mà cứ đòi hỏi cái này cái nọ, vào sau lại đòi ăn trước, bố đứa nào chịu được. Thế tôi chẳng chửi cho à.

Hôm nọ có hai con õng ẹo vào ăn, bảo vào trong nhà ngồi nhưng cứ đòi ngồi ra đường… Chắc là sợ mất xe! Tôi đuổi thẳng cổ: Không vào trong thì biến ngay! Hôm qua, cũng có hai đứa con gái, vào ăn bún lại đòi cho cháu hai cốc trà đá trước. Khách thì đông, chưa ăn đã đòi uống, tôi bảo: Thôi khỏi uống, khỏi ăn gì, mời hai cô ra cho tôi bán hàng!”.

Bà Thảo cho biết, bà đã bán bún ở chợ Ngô Sỹ Liên hơn ba chục năm nay, không biển hiệu. Ngày nào cũng mở cửa từ lúc 11h30 và đóng cửa lúc 19h30. Về chuyện thương hiệu “bún mắng”, bà Thảo bảo chẳng biết ai đặt cho nhưng bà không muốn cái tiếng ấy.

“Chửi mắng nó già người đi chứ. Nhưng mình làm thật ăn thật, bỏ sức lao động ra để kiếm chút lời, mình không luỵ ai cả. Mọi người vẫn bảo khách hàng là thượng đế, họ bỏ tiền ra thì phải được phục vụ đến tận răng, nhưng tôi thì khác, không bán cũng được, chứ không thể đáp ứng những yêu cầu quá đáng hoặc hoạnh họe ra vẻ ta đây… Cứ vớ vẩn đòi hỏi là tôi đuổi” - bà Thảo nói.

Ở quán phở phố Bát Đàn, cũng giống như bia “bao cấp” ở số 115 Quán Thánh, đều phải xếp hàng theo thứ tự và tự tìm chỗ ngồi, có điểm khác là bia bao cấp còn phải mua “phiếu dịch vụ” sau đó mới ra xếp hàng chờ lấy bia. Sáng đó, có vị khách lạ không biết lệ, cứ vắt chân chữ ngũ gọi lớn: “Cho 1 bát phở”. Sau cả chục phút chờ, không ai nói gì, ông khách bực mình gọi lại, liền bị quát ầm ĩ: “Ăn thì ra xếp hàng, tự bưng chứ ai hầu đến tận mồm!”.

Ông khách choáng quá, cứ ngồi thừ ra, chẳng nói được câu nào, mãi sau mới bẽn lẽn ra xếp hàng. Ăn xong, dù thừa nhận phở có ngon thật nhưng cũng đành thốt lên: “Từ nay tôi cạch đến già/Tôi chẳng dám đến hàng bà nữa đâu!”. Thế nhưng nhiều người vẫn nhẫn nại, thản nhiên cười hề hề khi xếp hàng, trả tiền trước để được nhận tô phở rồi tự tìm chỗ ngồi ăn.

Mắng chửi làm… thương hiệu

Bạn tôi tên N., một người rất tỉ mỉ trong ăn uống, tuần nào cũng mò lên quán phở Bát Đàn. Thường thì vào thứ bảy, nhưng cũng có tuần nổi cơn thèm N. phóng xe từ nhà ở phố Chùa Bộc lên Bát Đàn mất cả nửa tiếng đồng hồ, sẵn sàng chờ đợi vài chục phút nữa để hưởng cái hương vị của phở.
N. bảo, xếp hàng thì có làm sao, tự bưng bê thì cũng có làm sao đâu? Mấu chốt là đồ ăn có ngon hay không! “Tớ sợ nhất là phục vụ chu đáo nhưng đồ ăn lại dở ẹc, tính tiền thì cắt cổ”.

Trên phố Nhà Thờ, quán cháo gà của bà M., cũng nổi tiếng với thương hiệu cháo “chửi”. Bà chủ này có thể chửi khách, chửi nhân viên từ sáng tới khuya. Chuyện kể rằng, có lần gặp vị khách Sài Gòn, vừa chê cháo nhạt, anh xin thêm chút muối, liền bị bà M. chửi cho te tua: “Mặn nhạt cái gì, cả trăm người có ai chê đâu. Không ăn thì biến”. Quá sốc, vị khách cầm cả tô cháo đổ xuống rãnh vỉa hẻ, rồi anh vứt trả cả tờ 50 ngàn đồng.

Quá bất ngờ, bà M. không nói thêm được lời nào. Nhưng sau lần ấy, bà M. vẫn không bỏ được tật chửi khách. Cho đến một lần bán đêm, gặp đúng nhóm thanh niên đi bụi, khách vừa xin thêm mấy cọng hành, liền bị bà M. chửi, cả nhóm thanh niên bỏ cháo, phá cả cửa hàng. Từ đó, người ta thấy bà M. ít chửi khách hơn. Bà chuyển sang chửi nhân viên ra rả cả ngày. Nhưng lạ, khách vẫn đến đông.

Người Việt mình luôn thích chen nhau chỗ chật thì phải. Một thói quen xếp hàng thời bao cấp còn lưu luyến chăng? Quán nào càng đông đúc người ta càng lao đến, càng chào mời thì lại… chạy xa. Nơi chủ quán vừa mắng chửi vừa bán hàng mà vẫn đông khách chứng tỏ đồ ăn thức uống phải ngon thì chủ quán mới dám cất lời mắng nhiếc thượng đế. Dường như, càng quát mắng, càng quen mồm quen miệng bỗng thành… tiếng lành đồn xa, khách ngày càng đến đông hơn.

"Với một quán ăn, khách chính là ân nhân, đem lợi nhuận cho chủ quán. Chủ hàng họ không tri ân khách thì thôi, lại còn chửi, thật vô văn hoá hết chỗ nói. Chúng ta nên tẩy chay họ, lần sau không đến nữa và rủ nhiều người cùng tẩy chay, không đến nữa. Chỉ có như vậy, họ mới hành xử có văn hóa hơn” - Nhà Hà Nội học Nguyễn Vinh Phúc.

Du lịch, GO! - Theo báo Tiền Phong, internet

Du khách bị… “chặt chém” tơi bời!

Nhiều khách du lịch đến Nha Trang, nếu không có “thổ địa” chỉ dẫn, dễ thành con mồi ngon của những tay cò: cò ăn uống, cò mua sắm, cò nhà nghỉ… Khi nhận ra mình bị “sập bẫy” thì đã quá muộn!
Tình trạng này vô hình trung đã tác động không nhỏ đến thương hiệu “Nha Trang - Khánh Hòa văn minh và thân thiện” mà địa phương đang nỗ lực xây dựng trong suốt những năm qua…

Kỳ 1: Nghệ thuật “chặt chém”!

Những ngày giữa Hè, từ chập tối đến 1 - 2 giờ khuya, nhiều quán nhậu hải sản trên đường Phạm Văn Đồng (TP. Nha Trang) vẫn tấp nập xe taxi và đông nghịt khách. Du khách đến thành phố biển ngoài việc nghỉ dưỡng còn tìm đến các hàng quán để thưởng thức đặc sản của Nha Trang. Thế nhưng, họ không thể ngờ rằng, mình đang tự nguyện “đưa cổ” cho những hàng quán này…“chém” đẹp.
.
Sự nhiệt tình đáng ngờ

Trong vai là những du khách vừa “chân ướt, chân ráo” đến thành phố biển, 21 giờ khuya một ngày giữa tuần, từ sảnh một khách sạn ở đường Phạm Văn Đồng thuộc phường Vĩnh Hải, TP. Nha Trang, chúng tôi gọi một chiếc taxi của hãng M.L. Vừa lên xe, chúng tôi ngỏ ý muốn đi ăn hải sản ở Nha Trang. Ngay lập tức, tài xế gợi ý: Nếu nhậu hải sản thì ở Nha Trang chỉ có quán M.Đ. (đường Phạm Văn Đồng, Nha Trang). Sau khi nghe chúng tôi nói, trên đường này có quán C.H cũng nổi tiếng, vừa ngon vừa rẻ, vừa đúng lúc xe chạy qua quán này, anh tài xế phán: “Đây, quán đó đây (quán C.H), quán này toàn hàng đông lạnh thôi. Qua M.Đ, nhà nó có ghe đi biển nên có đồ tươi, địa bàn nó lại rộng, chế biến còn ngon nữa…”. Nghe “quảng cáo” hấp dẫn, chúng tôi xiêu lòng, quyết định đến quán M.Đ ăn hải sản.

< Vào giờ cao điểm, quán M.Đ luôn có hàng chục chiếc taxi đưa khách du lịch tới ăn nhậu.

Đã hơn 21 giờ khuya mà quán này vẫn đông nghịt khách. Ngoài cửa, hàng chục chiếc taxi tấp bên lề đường để đưa đón khách. Tại quán nhậu này, trên bàn không hề có thực đơn, bảng báo giá. Hỏi nhân viên, anh này trả lời: “Anh đến chọn trực tiếp hải sản ở khu vực bếp, ở đó sẽ có người báo giá trực tiếp”. Tiếp cận khu vực trưng hàng hải sản của quán M.Đ luôn có một người phụ nữ báo giá cho du khách. Khi hỏi đến giá các loại hải sản, chúng tôi nhận thấy, đối với món ốc hương, giá bèo cũng là 350 nghìn đồng/kg, mực (đã chết) 280 nghìn đồng/kg… Giá món nào cũng cao, mà theo như một người bạn đi cùng, gần gấp đôi so với một số quán khác. Nhưng lỡ vào rồi, không lẽ lại đi ra, vì thế chúng tôi quyết định chọn lấy một món ăn khá bèo là mực lá nướng.

Trong khi chờ đợi món nhậu, chúng tôi đã làm quen với một thực khách ở bàn bên cạnh. Ngày 26-7, ông Nguyễn Khương (40 tuổi), cùng vợ, 2 con và hai người khác từ tỉnh Sóc Trăng đi máy bay đến Cam Ranh rồi tiếp tục đi taxi đến Nha Trang và lưu trú ở một khách sạn trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Là một người thành đạt trong lĩnh vực xây dựng, hàng năm, cứ vào dịp Hè, ông Khương lại cùng gia đình đến Nha Trang nghỉ dưỡng. Ông Khương chia sẻ: “Cảnh Nha Trang đẹp, nhưng đồ ăn thì giá cao quá”. Với 6 suất ăn, ông Khương nhẩm tính đã “ngốn” mất trên 1,5 triệu đồng, chưa kể thức uống. Ông Khương nói, đồ ăn ở đây khá ngon nhưng lại cao hơn ở quê ông từ 30 - 40%. Ông Nguyễn Khương cho biết thêm, ông cùng gia đình đến quán M.Đ là vì được taxi của hãng M.L đưa đến.

Vừa ăn chúng tôi vừa nghĩ: tại sao trong thành phố có rất nhiều quán nhậu hải sản nhưng cánh taxi có vẻ lại “kết” mỗi quán M.Đ? Sự “nhiệt tình” đáng ngờ của cánh taxi khiến chúng tôi nghi ngờ và quyết định phải tìm ra sự thật.

< Đã 22 giờ khuya, nhưng quán nhậu C.K trên đường Phạm Văn Đồng vẫn đông nghẹt khách.


Đến "nghệ thuật móc túi"

Tại khu vực đường Phạm Văn Đồng có đến trên dưới 30 nhà hàng, quán nhậu hải sản. Theo như quảng cáo thì tất cả đều là các hàng quán hải sản tươi sống. Mất khá nhiều thời gian tiếp cận với nhiều quán, chúng tôi cũng đã tìm ra câu trả lời. Q. - một nhân viên chạy bàn của quán C.K, đường Phạm Văn Đồng đến từ Đại học Nha Trang tiết lộ: “Bà ấy (chủ quán C.K) chi tiền cho taxi nên quán mới đông khách như vậy anh ạ. Mỗi chuyến taxi đưa khách đến, sau khi “ổn định” chỗ ngồi nhậu, cánh taxi sẽ được bà chủ chi tiền. Mỗi “đầu người” là 50 nghìn đồng, nếu taxi chở đến nhiều khách hơn thì số tiền so với “đầu khách” có thể giảm xuống”. Việc chi tiền cho cánh tài xế taxi cũng đã được bà A. thừa nhận. Bà A. gợi ý, nếu chúng tôi đi cùng đoàn đến nhậu ở quán C.K thì nên đi theo xe của đoàn và giá cả cũng sẽ “mềm” hơn. Ngoài ra, người dẫn đoàn khách đến quán này ăn nhậu cũng sẽ được chi tới 15% tổng hóa đơn thanh toán.

Việc chi đến vài chục nghìn đồng trên một “đầu khách” cho cánh taxi đã khiến một số hàng quán luôn đông nghịt khách, còn các hàng quán không chi cho cánh taxi thì luôn ế ẩm. Chính điều này đã tạo ra cuộc cạnh tranh không lành mạnh và đẩy giá thực phẩm, đặc biêt là hàng hải sản lên đến “tận mây xanh”, khiến các thực khách chỉ biết bấm bụng kêu trời. Q. cho rằng: Khách đi taxi đến quán C.K luôn bị “chém” đẹp. Đặc biệt là những khách VIP. Ví dụ, họ yêu cầu làm một con tôm hùm, bình thường thì bán giá 1,4 triệu đồng/kg (là quán đã có lãi khoảng 200 nghìn đồng), nhưng hiện nay bà chủ quán C.K đã “đẩy” giá lên đến 1,7 triệu đồng/kg.

Ngoài ra, nhiều hàng tôm, cua, ghẹ sống cũng đôi khi bị nhà bếp tráo hàng. Khách chọn từ những con tôm, cua, ghẹ tươi sống, “bơi” trong bể nhưng khi nhà hàng mang lên bàn nhậu lại là một sản phẩm hoàn toàn khác. Bên cạnh đó, việc cân, đong, đo, đếm của các hàng quán này thực sự “có vấn đề”.

< Tuy có nhiều món ăn ngon, địa bàn đẹp, nhưng đến 18 giờ một ngày giữa tuần, quán nhậu hải sản O.X trên đường Phạm Văn Đồng vẫn đìu hiu.

Bà D. một chủ quán cho chúng tôi biết: “Có lần quán M.Đ vì hết hàng nên chạy sang quán tôi “mượn” một con tôm hùm nặng 1,2kg để bán cho thực khách. Ngày hôm sau, khi tôi sang lấy thì họ trả một con tôm hùm và đưa lên cân để xác định trọng lượng sao cho tương xứng. Họ cân bằng cân của họ con tôm hùm này nặng đến 1,5kg nhưng chủ quán M.Đ vẫn vui vẻ và nói: “Em cứ mang về đi”. Mang con tôm hùm về quán, bà D. cân lại thì thấy con tôm này chỉ có 1,2kg!

Quán nào cũng có bảo kê?

Khác với quán M.Đ mở cửa đón khách từ buổi trưa, quán C.K chỉ mở cửa vào buổi chiều tối đến 1 - 2 giờ sáng ngày hôm sau nhưng mỗi ngày có doanh thu đến vài chục triệu đồng. Q. cho chúng tôi biết: “Bà ấy (bà A. chủ quán C.K) cho em biết, trong hai ngày giữa tuần vừa qua, bà có doanh thu trên 140 triệu đồng. Còn quán M.Đ thì doanh thu cao hơn nhiều”. Để quán hoạt động được bình thường, quán C.K có một người tên H. đứng ra “bảo kê”.

Hè năm nay, theo gót bà H. là một đám đàn em có “số má” vào làm việc cho quán C.K. Tuy nhiên, kể từ có đám đàn em của H. xuất hiện khiến nhân viên của quán này bị o ép và mất đi một phần thu nhập vì không có “tiền bo” của khách VIP. “Ngày trước bọn em làm ăn thoải mái lắm, nhưng nay hễ có khách giống VIP là chúng nó (đàn em của bà H.) nhận chạy bàn trước”. Được bà H. “bảo kê”, cánh đàn em của bà H. ngày càng “lộng hành”, Q. thổ lộ vẻ bực tức. Không chịu được cảnh bị chèn ép, cuối tuần qua, Q. tập hợp anh em lại và đánh nhau với cánh đàn em bảo kê của bà H. một trận tơi tả!

< Chỉ với 6 người ăn, trong đó có 2 trẻ nhỏ, nhưng ông Nguyễn Khương ở Sóc Trăng đã phải móc túi hơn 1,5 triệu đồng. 

Đó là chuyện “hậu trường” của các quán nhậu. Đằng sau sự ăn nên làm ra của một số quán hải sản có những điều mà du khách không thể biết được. Kiểu sống “cộng sinh” giữa chủ quán và cánh tài xế taxi, xe ôm, xích lô… đã khiến nhiều du khách bất đắc dĩ trở thành “con mồi” để các quán này tha hồ “chặt chém”! Điều này đã làm ảnh hưởng không nhỏ đến thương hiệu “Nha Trang - điểm đến văn minh, thân thiện” khi nhiều du khách… một đi không trở lại! Chúng tôi được biết, du khách còn bị “chặt chém” khi đi mua đồ lưu niệm, các món đặc sản và một số dịch vụ khác…

Theo ông Nguyễn Minh Sô - Chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường tỉnh: Nếu các hàng quán bán hàng không đúng giá niêm yết thì cơ quan chức năng có thể can thiệp và xử phạt. Nhưng thực tế việc thực hiện là rất khó, vì vậy, khi thanh toán hóa đơn, nếu khách hàng nhận thấy bị đẩy giá lên quá cao có thể báo cho cơ quan chức năng để có các biện pháp xử lý. Vừa qua, Chi cục Quản lý thị trường tỉnh có phối hợp với một số ban ngành để kiểm tra 500 cân ở chợ Đầm, chợ Xóm Mới và chợ Vĩnh Thái (TP. Nha Trang) nhưng đối với các nhà hàng thì chưa làm được.

Về trường hợp các nhà hàng, quán ăn chi tiền cho taxi, theo ông Nguyễn Minh Sô, Chi cục không can thiệp được vì “hiện nay cái gì người ta cũng chi “hoa hồng””, rất khó giải quyết!

(Còn tiếp)

Du lịch, GO! - Theo báo Khánh Hoà

Những chiêu chặt chém du khách có một không hai
Để không bị “chặt, chém” khi hành hương
Lễ hội chùa Hương: Đấu thầu càng nóng, "chặt chém ...
Hãy học cách làm du lịch của Campuchia

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Những chiêu chặt chém du khách có một không hai

Du lịch, GO!: Mình đăng trọn bài viết này trích từ báo Vietnamnet. Chuyện "chặt chém" ở các nơi du lịch cứ nói mãi mà không hết. Lỗi tại ai, tại người hay tại ta? Nhưng cho dù tại ai cũng xin các địa phương gắng sửa đổi, xin du khách cương quyết hơn trong việc nói "không" với cái giá vô lý, xin báo chí phản ảnh nhiều thêm nhưng không quá phiến diện... kẻo chính tất cả chúng ta đang giết dần nền du lịch còn khá non kém của VN dù đất nước ta có trên 3000km bờ biển, lại rất đẹp...

- Sau khi chuyện khu du lịch Sầm Sơn (Thanh Hóa) bị lên án và tẩy chay vì lối phục vụ “chặt chém” quá quắt khiến du khách bức xúc tột độ, rất nhiều người đi du lịch đã chia sẻ những câu chuyện bị “chặt chém”, “hành hạ” khó tin của mình ở các địa điểm du lịch khắp mọi miền đất nước.
Nhức nhối nhất: Đồ ăn, khách sạn
.
Một thành viên trên diễn đàn tttvnol chia sẻ câu chuyện đi Sầm Sơn (Thanh Hóa) của mình như sau: “Tôi mua dừa tươi, đã mặc cả rất kỹ. Họ nói 100.000 đồng/quả, tôi mặc cả xuống còn 30.000 đồng/quả và họ đồng ý bán. Khi thanh toán tiền cho 2 quả dừa, họ nói 130.000 đồng khiến tôi tưởng họ nhầm, Nhưng không phải, vì họ nói tôi mới mặc cả cho quả thứ nhất, quả thứ hai chưa đả động gì đến. Tôi hoảng quá, không mua nữa thì họ chửi đến phát ngại, mà mua thì ấm ức không chịu nổi”.

Như thấy mình trong câu chuyện này, các thành viên khác cũng ào ào tuôn ra những chuyện bức xúc mình từng gặp phải.
Có du khách cho biết còn bị “thịt” ở Sầm Sơn theo cách rất chi là bất ngờ, như kiểu đánh úp khách: “Biết là khu này hay chặt chém, chúng tôi đã mặc cả rất kỹ giá của từng món ăn rồi ghi ra giấy, bắt chủ quán ký vào, sau đó mới ngồi xuống ghế.

Ăn uống xong đứng dậy thanh toán, cả hội gần chục người choáng nặng khi em nhân viên cho biết nhà hàng thu thêm 20.000 đồng tiền ghế ngồi/khách; 20.000 đồng tiền gia vị, chanh ớt cho cả nhóm; 100.000 đồng tiền phục vụ; 50.000 đồng tiền vệ sinh, dọn dẹp rác rưởi, vv… Chúng tôi đôi co một hồi thì họ bảo quy định ở đây là thế. Vì không muốn lằng nhằng, cãi nhau mất vui, chúng tôi đành ngậm ngùi thanh toán, trong lòng bức xúc khôn tả”.

Một khách du lịch đi Sầm Sơn bức xúc thuật lại: “Tôi đặt 2 triệu để chắc chắn là có phòng, với giá phòng toàn 500.000 đồng, cao gấp đôi giá ở Hà Nội. Đến sát ngày đi, khách sạn gọi điện hỏi đoàn chúng tôi ăn gì nhưng cả đoàn đã thống nhất sẽ ăn tự do, đến nơi thấy gì ngon, thích thì ăn. Chủ khách sạn cho biết quy định của là đã thuê phòng là phải ăn đồ ăn của khách sạn.
Thấy quy định quá vô lý, chúng tôi không đồng ý thì bà ấy cho biết sẽ không cho thuê nữa vì như thế là không tuân thủ quy định khách sạn. Cuối cùng vì đã quá sát ngày nên tất cả muối mặt chịu đựng, nếu không thì không còn chỗ mà ở”.

Từ các địa điểm du lịch nổi tiếng ở như Hạ Long, Cát Bà, Chùa Hương, Huế, Đà Lạt, Vũng Tàu đến các khu vực nổi tiếng “vừa vừa” trong cả nước đều từng khiến du khách hoảng hốt vì mức độ 'chặt chém', nhất là vào cao điểm mùa du lịch, và đặc biệt xảy ra nhiều ở các khu du lịch miền Bắc và miền Trung.
Một du khách từng đi Vũng Tàu khốn khổ kể lại: “Vợ chồng tôi đặt phòng trước rồi, 900.000 đồng/đêm. Cả hai hí hửng đến thì khách sạn thông báo không còn phòng vì có người gọi hủy phòng. Vợ chồng tôi cãi nhau với chủ khách sạn thì họ không những không giải thích mà đuổi ra luôn. Trời thì mưa, cả hai phải vật vờ đi tìm khách sạn, nhớ lại vẫn không thể nào chấp nhận nổi cách phục vụ như thế”.
Chưa kể sau đó, hai vợ chồng du khách này chỉ ăn “cơm bình dân” với các món bình thường như cơm trắng, tôm nhỏ (4 con), canh rau nhưng bị “móc ví” mất 800 ngàn!

Nhiều khách du lịch đi chơi cuối cùng mua thêm cái bực vào thân vì khách sạn quảng cáo là 3 sao, giá cũng 3 sao nhưng thực tế thì chất lượng chưa nổi 1 sao!

Tại Đà Lạt, có không ít người mếu máo cho biết mình mất hết cả tiền bạc, nữ trang, mỹ phẩm xịn chỉ vì gửi chìa khóa cho lễ tân.
Đến khi phát hiện thì không thể nào chứng minh được là khách sạn lấy, vì quy định của khách sạn là khách phải gửi các đồ có giá trị, mất là họ không chịu trách nhiệm!

Những “quái chiêu” khiến khách phát hoảng

Khốn đốn nhất là những dịch vụ 'quái chiêu' khiến du khách phát ốm. Trên các diễn đàn, nhiều người đọc những câu chuyện du khách bị “chăn” xong mà không thể nhịn nổi cười, đặc biệt là chuyện thuê ngựa để chụp ảnh, thuê ngựa để cưỡi thử ở Sầm Sơn, Thanh Hóa.

Một du khách thuật lại: “Tôi đưa con gái và vợ đi Sầm Sơn, con gái thấy ngựa đẹp nên cứ đòi xem. Y như rằng một thanh niên mời chào chụp ảnh, giá 20 ngàn đồng/bức. Thế là chụp xong 2 kiểu, tay thanh niên vỗ vào mông con ngựa khiến nó lồng lên làm vợ chồng tôi hốt hoảng.

Khi dừng lại nó đòi 120 ngàn cho 6 kiểu, vì trong lúc ngựa phi, nó đã chụp thêm 4 kiểu! Không trả là không xong với nó”.
Cũng liên quan đến con ngựa, có du khách cay đắng móc ví, muốn khóc mà không khóc được vì tức. Khi cả đoàn du lịch đi ra hòn Trống Mái chơi, một thanh niên ngỏ ý mời một phụ nữ trong đoàn cưỡi ngựa thử với giá 5 ngàn đồng. Hí hửng trèo lên và chạy một đoạn rồi xuống ngựa, cậu ta hét “500 ngàn” với lý do 5 ngàn tính cho 1 bước chân ngựa, còn chạy vài vòng như thế phải trên 100 bước, tính 500 ngàn là còn rẻ (!?) Cãi nhau một hồi, cuối cùng người phụ nữ vẫn phải ngậm đắng rút ví 300 ngàn đồng trả cho kẻ “ăn cướp” trắng trợn.

Chưa hết, hiện nay ở các khu du lịch cứ ra đến cửa là có “ma cô”, “cò mồi”. Vì thế, đã có không ít bậc phụ huynh khốn đốn vì chúng toàn lừa dắt trẻ con ra chỗ kín cho ăn kẹo, trong khi đó một kẻ khác sẽ chạy ra thông báo cho bố mẹ chúng biết là lũ trẻ đang ở đâu.
Sau đó, hai “kẻ cướp” đường hoàng “xin được bồi dưỡng”, ít nhất cũng phải 200 ngàn đồng!

Một địa danh du lịch nổi tiếng là Đà Lạt cũng không ít lần khiến du khách xanh mặt. Một thành viên trên webtretho từng đi du lịch ở đây kể lại: “Lúc cả nhà đi thăm thắng cảnh có một thợ ảnh cứ bám theo dỗ ngọt. Mới đầu đi chơi thì bảo cứ chụp rửa ra cái nào đẹp mới lấy tiền, sau đó thì cứ theo khách suốt cả ngày chụp ảnh các nơi cho tới khi khách về khách sạn.
Rồi hắn bảo cái nào đẹp sẽ phóng to cỡ của tờ giấy A4, tôi không đồng ý nhưng cứ làm. Tối đến khách sạn thông báo tiền chụp ảnh gần 4 triệu cho cả ngày đi chơi bao gồm cả ảnh nhỏ và ảnh to. Thật quá đáng hết mức”.

Anh Văn Hùng ở Hà Nội từng đi du lịch tại Sầm Sơn thuật lại câu chuyện khá bức xúc. Nhóm bạn 4 người của anh đi du lịch ở đây, biết là sẽ bị 'chặt chém' không thương tiếc nên đã mặc cả trước với mọi thứ. Đến ngày cuối, cả nhóm hý hửng vì mình quá kinh nghiệm, không bị 'chém' gì.

Để 'tổng kết' thành tích này, nhóm đã đi hát karaoke ở ngay gần bãi biển. Trước khi vào hát, chủ quán đòi 500 ngàn cho 1 giờ hát, nhóm mặc cả xuống được 200 nghìn 1/giờ. Sau khi hát xong 1 giờ, đến lúc thanh toán tiền, chủ quán đòi 800 nghìn đồng.
Cả nhóm ngớ người ra thanh minh là đã mặc cả từ đầu là 200 nghìn, nhưng chủ quán lúc này 'mặt lạnh như tiền' tuyên bố xanh rờn: 200 nghìn là 1 người, 800 nghìn là 4 người!

Còn tiếp > Bài 2: Đi du lịch ở Việt Nam: Bỏ tiền để bị hành xác

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet------------

Điền Gia Dũng: Các sự việc kể trên rất có thể xẩy ra khi đi du lịch trong dịp lễ tết, cao điểm hè hoặc cuối tuần. Tuy nhiên không phải chổ nào cũng như vậy. Do đó: tựa đề của bài thứ 2 "Đi du lịch ở Việt Nam: Bỏ tiền để bị hành xác" theo mình thì không thể chấp nhận được. Đó là một cách luận tội theo kiểu "vơ đũa cả nắm" chứ không có tính cách góp ý xây dựng, nói theo cách này là "giết" du lịch Việt Nam mất rồi.
.
Có những nguyên nhân khiến ta thường thấy trên báo chí hay các diễn đàn phê phán nhất là tại các điểm nóng như Sầm Sơn, Vũng Tàu, Nha Trang... là do:
.
- Địa phương thiếu cương quyết trong việc kiểm tra, xử lý các khiếu nại của khách du lịch.
- Khách du lịch thường đi vào dịp lễ tết, cuối tuần... khiến những nơi này quá tải.
- Nhiều khách du lịch dễ dàng chấp nhận sự chặc chém mà không nhờ đến CA địa phương giải quyết.
- Sự nhận thức về tương lai của một số người làm du lịch, kinh doanh buôn bán tại nơi đó quá kém - Thiếu tầm nhìn xa, lại thích theo cung cách "ăn xổi ở thì".
Và nhiều nguyên nhân khác
.
Mình và bà xã đi rất nhiều nơi, du lịch theo dạng tự tổ chức (Nói nôm na theo giới trẻ ngày nay là "phượt" hay du lịch bụi) nhưng chuyện "chặt chém" chưa từng gặp ngoại trừ một vài trường hợp bị tính hơi mắc một tý, một tý thôi. Có những chuyến hai vợ chồng mình đi cả tuần tại Bình Tiên nhưng tổng chi phí từ tiền xe khách, tiền phòng, tiền ăn và tiêu vặt chưa hết 2 triệu rưỡi - Năm ngày ở xứ biển Tuy Hòa tốn kém tròn 2 triệu... v.v. 
.
Ít tốn kém, chưa từng phải trả những khoản tiền "trời ơi" như bài viết nêu trên thì đương nhiên đó là những chuyến đi tuyệt vời. Vậy nếu nhìn cảnh bị chặt chém theo bài viết "Chiêu chặt chém du khách có một không hai" thì có lẽ phiến diện quá vì tôi nghĩ có nơi này, nơi khác chứ.
.
Theo tôi nghĩ: cách để tránh gặp cảnh chặt chém giúp thay đổi cách nhìn về du lịch Việt Nam thì:
- Các địa phương có nhiều khách du lịch cần kiểm tra, quản lý và xử lý thích đáng những người kinh doanh theo kiểu "giết du lịch". Cần phổ biến số điện thoại nóng của công an phường ở mọi địa điểm kinh doanh (nhiều người không phải trả tiền giá trời ơi khi điện thoại gọi số 113). 
- Thiên nhiên mất hàng triệu năm để tạo ra một bải biển đẹp, người địa phương chỉ mất vài tháng để kinh doanh theo kiểu ăn xổi ở thì là xem như hàng trăm ngàn người khác sẽ gọi địa phương ấy kèm với câu "xứ chặt chém, cẩn thận" - chết cả danh!
- Tránh dịp lễ lạc, cuối tuần... nếu có thể. Nếu phải du lịch trong những lúc này thì cần chọn những nơi không quá náo nhiệt, những chốn ít người biết đến hơn (Nên nhớ là VN có trên 3000km bờ biển) . Thật khó có chuyện vui khi bãi biển đông kịt người - Du lịch thường do người ta muốn tránh xa cái ồn ào của phố thị tìm nơi xã stress, thư giãn... nhưng đầy người, dầy sự bức bối như trên thì du lịch làm gì nhỉ?
.
Một vài ý kiến nhỏ xin góp ý, mong rằng người ta đừng giết nền du lịch còn non kém của VN.
.
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Tái diễn đinh tặc trên xa lộ Hà Nội

Theo báo Người Lao Động hôm này (23/07/2011): Sau một thời gian tạm lắng, tình trạng rải đinh “bẫy” xe máy có chiều hướng gia tăng trở lại. Hiện nay, mỗi ngày, có hàng chục xe tham gia giao thông trên quốc lộ dính bẫy của “đinh tặc”.

Trong những ngày gần đây, nhiều người dân đã điện thoại phản ánh, khi lưu thông trên Xa lộ Hà Nội (đoạn từ chân cầu Đồng Nai đến cầu Sài Gòn) xe của họ đã cán phải loại đinh có hình thoi, phải dắt bộ tìm chỗ vá hoặc thay ruột với giá “chặt chém” tại các điểm vá xe dã chiến gần đó.

Chúng tôi đã mục kích và ghi nhận có nhiều phương tiện lưu thông trên XLHN, khi qua ngã 3 dốc Thiên Thu, P.Long Bình, Q.9 – TPHCM, thì xe chao đảo vì cán phải “đinh” tự chế. Sau đó, chỉ dắt bộ vài chục mét là họ có thể tìm được chỗ vá nhưng các điểm vá xe này đều đang “quá tải”.
.
< Xe lưu thông dính đinh tặc từ sáng...

Tối 22-7, chỉ trên đoạn đường khoảng 500 m từ chân cầu Rạch Chiếc đến trạm thu phí XLHN cũ (P.An Phú, Q.2 - TPHCM), có đến 4 nạn nhân phải vất vả dắt bộ trên đường tìm chỗ vá.
< ... đến chiều
< và cả tối.


Anh Lê Minh Tâm, thành viên đội chống “đinh tặc” thuộc Lực lượng thanh niên xung phong TPHCM, cho biết: “Hàng ngày, các thành viên của đội điều khiển 2 xe chuyên dụng rà soát, hút đinh trên tuyến xa lộ Hà Nội cũng đều phát hiện có thêm nhiều đinh mới hình thoi. 
< Một tiệm sửa xe đông khách hàng cần vá xe.

Trung bình, mỗi ngày đội vá xe cho gần 10 trường hợp cán trúng đinh, trong đó có trường hợp cán phải loại đinh nói trên”.

Đăng Lê

Du lịch, GO!: Dân phượt bụi chúng ta cần lưu ý chuyện này và cẩn thận để khỏi mất tiền oan, mất cả tính mạng. Cứ ngỡ rằng chuyện cặp vợ chồng đinh tặc vừa nhận án tù tại Bình Dươg là liều thuốc răn đe nhưng nhầm. Mong là những người có trách nhiệm tại địa phương này quan tâm hơn nữa.

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Đi tìm huyền thoại suối Giải Oan

Trong chuyến tham quan Vịnh Hạ Long, đoàn chúng tôi quay về thị xã Uông Bí - Quảng Ninh để lên Yên Tử, ngọn núi cao 1.068 mét, nơi từng được coi là kinh đô của Phật giáo Việt Nam.

Chặng đường hành hương từ chân núi lên Yên Sơn hai bên cây cối chập chùng núi biếc, hoa rừng khoe sắc, ấn tượng nhất là màu tím của hoa sim. Màu hoa gợi nhớ đến bài: "Màu tím hoa sim" của Hữu Loan.

Trên không, từng đàn bướm lượn lờ cùng với tiếng chim rừng ríu rít như chào đón những người khách lạ từ phương xa. Theo lối mòn, rẽ trái một đoạn, cây cối rậm rạp, đã nghe thấy tiếng suối róc rách và dòng suối trong veo, uốn khúc, êm đềm chảy trên nền đá cuội, sỏi trắng, tạo thành giai điệu trầm buồn như tiếng thì thầm của rừng thiêng.
.
< Cầu qua suối Giải Oan - nơi các cung nữ của Đức vua Trần Nhân Tông trẫm mình.

Đứng từ chiếc cầu đá dài 10 mét nối liền hai bờ suối nhìn xuống dòng suối ngoằn ngoèo, nước trong vắt, ai nấy cũng cảm thấy bùi ngùi bởi chính nơi đây, bảy trăm năm trước đã có nhiều cung nữ gieo mình xuống dòng suối oan nghiệt trầm mình để tỏ lòng trung trinh với vua Trần.

Tại đây, du khách được hướng dẫn viên thuyết minh rõ ràng hơn về nguồn gốc tên gọi của dòng suối. Chuyện kể rằng: Sau 2 lần lãnh đạo nhân dân đánh thắng quân Nguyên Mông, vua Trần Nhân Tông đã quyết từ bỏ ngai vàng về tu ở Yên Sơn, sáng lập ra Thiền phái Trúc Lâm và xây dựng nơi đây trở thành trung tâm văn hóa, kinh đô Phật giáo của Đại Việt.

Vì không muốn vua cha vào Yên Tử nên Trần Anh Tông ngầm sai các cung tần mỹ nữ tìm đến can ngăn, nhưng Trần Nhân Tông vẫn một lòng theo đạo và khuyên mọi người hãy trở về với triều đình hoặc quay về quê cũ làm ăn. Để tỏ lòng tận trung với thánh thượng, các cung nữ đã nhảy xuống dòng suối Hổ Khê quyên sinh... Vua Trần xót thương cho số phận của họ nên đã lập đàn tràng làm lễ siêu độ, đồng thời lập ra chùa Giải Oan. Dòng suối Hổ Khê cũng được đổi tên thành suối Giải Oan từ đó...

Từ đó đến nay, thế sự trải qua bao biến đổi thăng trầm, nhưng câu chuyện về suối Giải Oan vẫn truyền từ đời này sang đời khác và dòng suối ngày đêm vẫn rì rầm tuôn chảy, mặt nước trong vắt và mát lạnh. Du khách đến đây, ai cũng muốn được một lần ngâm mình dưới suối hoặc khoát nước rửa mặt với tấm lòng thành kính hướng về nguồn cội.

< Du khách thăm suối Giải Oan.

Bên dòng suối hiện còn một cây đa cổ thụ, nhiều cây rừng, tùng, tre, trúc bạt ngàn, thấp thoáng trên cao là những ngọn tháp và đền chùa cổ kính. Được nghe rằng danh sĩ Nguyễn Thượng Hiền đi ngang qua đây cũng đã tức cảnh sinh tình:

"Giải hết nỗi lòng ngay với chúa.
Oan theo dòng nước sạch cùng vua".


Khách hành hương qua đây ai cũng dừng chân đứng lại, lòng man mác với một cảm giác hư hư thực thực. Có người còn uống nước giải oan với lòng mong muốn được xua tan mọi oan khuất, phiền não. Nhiều người đến chùa Giải Oan cách đó chừng 100 mét để đốt lên một vài nén nhang tưởng nhớ đến người xưa và tìm sự thanh thản cho tâm hồn. Men theo dòng suối, đi thêm một đoạn chúng ta sẽ gặp thác Long Khê từ trên cao đổ xuống ì ầm, trắng xóa, mang theo bụi nước mờ mờ càng làm tăng thêm vẻ u tịch và trầm lặng.

Người dân ở đây cho biết nước ở suối Giải Oan bốn mùa đều trong nhờ nó bắt nguồn từ suối Vàng và thác Tử có độ cao trên 700 mét, cạnh chùa Vân Tiêu, nước chảy quanh co rồi hợp dòng tại một gốc sung già trước khi đổ vào suối Giải Oan.

< Để giữ trọn đạo quân vương, 300 cung tần mỹ nữ đã trầm mình xuống con suối giữa đại ngàn Yên Tử.

Chùa Giải Oan cũng là một di tích và thắng cảnh "du sơn trong mây ngàn". Chùa ẩn mình giữa những rừng cây soi bóng và tựa lưng vào núi, phía trước là dòng suối Giải Oan. Mặc dù được trùng tu nhiều lần nhưng chùa vẫn giữ được dáng vẻ cổ kính, uy nghi nổi bật giữa nền xanh của núi rừng Yên Tử. Đặc biệt, các pho tượng bên trong chánh điện đều cổ xưa, nét chạm khắc tinh xảo và sống động, nhất là các tượng Mẫu thờ, giúp cho khách thập phương nhận ra rằng: mặc dù năm tháng phôi pha, vật đổi sao dời nhưng tình cảm của con người vẫn luôn luôn hướng về cội nguồn và cảnh cũ người xưa.

Du lịch, GO! - Theo Sotaydulich, OtoSaigon ---------


Phá cảnh quan khu vực suối Giải Oan - Yên Tử: Đừng để vụ việc trôi theo dòng nước!

Suối Giải Oan - một trong những di tích, di sản quan trọng trong khu thắng tích Yên Tử, Quảng Ninh đã bị làm cho méo mó bởi sự tự tiện, ngang nhiên và phản thẩm mĩ của một số người.

Biến dạng con suối đẹp!

Sau nhiều cuộc vi phạm nặng nề đối với di tích, di sản, trùng tu bởi việc làm mới, bảo tồn mà thành ra xâm hại, với sự lên án của báo chí và những xử lý nghiêm khắc của giới chức năng, tưởng chừng xã hội đang nhìn vào đó để rút kinh nghiệm chung. Nhưng mới đây thôi, dư luận bất bình trước sự việc diễn ra tại suối Giải Oan, Yên Tử, thị xã Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh.

< Công trình bề thế mới được xây dựng trên lòng suối Giải oan - Yên Tử.

Tại đây, Công ty cổ phần phát triển Tùng Lâm, đơn vị hoạt động trong khu thắng tích Yên Tử đã tiến hành khoét rộng lòng suối Giải Oan ở khu vực dẫn lên chùa Giải Oan, lát đá, xây bờ đá, biến nơi đây thành một cái hồ nông cạn, đào xới sỏi đá dưới lòng suối. Mọc lên giữa hồ là một tòa lầu to được dẫn vào bởi hai chiếc cầu lớn. Xung quanh các hạng mục này, người ta làm đường. Đoạn từ suối lên cổng chùa cũng mọc lên nhiều "ki-ốt" bằng bê tông lạnh lẽo và thô cứng. Cho đến dịp kỷ niệm 701 năm đức Phật hoàng Trần Nhân Tông và khởi công xây tượng ngài tại Yên Tử vừa qua, vẻ hoang sơ, thanh tịnh ở khu vực này đã biến mất. Thay vào đó là khối công trình đồ sộ, lấn át tự nhiên. Dư luận đã lên tiếng phản ánh và phê phán việc xây dựng này nhưng tình hình giải quyết của các cơ quan chức năng xem ra còn chậm chạp. Chúng tôi đã trao đổi với ông Trịnh Công Bộ - Trưởng Ban quản lý các di tích trọng điểm tỉnh Quảng Ninh, ông cho biết: Cho đến thời điểm này thì đúng là họ vẫn chưa có phép! Theo ông Nguyễn Đình Trung - Phó Chủ tịch UBND thị xã Uông Bí thì "Trước đó họ cũng không xin phép, họ cứ tự làm!".

Có tội với truyền thống!

< Công trình bề thế trên hồ nước mới được khoét rỗng từ lòng suối.

Suối Giải Oan từ lâu vẫn là một chốn thiêng liêng, là nơi gửi gắm, hướng tâm của nhiều thế hệ Phật tử, du khách. Không phải vô cớ mà quần chúng nhân dân hành hương lên Yên Tử thường lội qua suối những mong giải thoát khỏi tai ách, lòng dạ được nhẹ nhõm, thảnh thơi.

Đặc biệt, theo Đại đức Thích Đạo Hiển - Phó Ban trị sự tỉnh Hội Phật giáo Quảng Ninh thì xưa kia khu vực này chính là nơi lập đàn cúng cho 300 phi tần đã nguyện một lòng theo đức Trần Nhân Tông mà từ bỏ cả mạng sống. Không đồng tình với việc đào bới, nạo vét con suối, Đại đức Thích Đạo Hiển khẳng định: “Giới tu hành không phản đối sự trùng tu, phát triển, càng không phản đối sự làm đẹp cho di tích. Nhưng phải trên cái căn bản, cái gốc, phải giữ được hiện vật gốc. Không có thì phát triển cái gì cũng không có hồn!”.

GS. Trần Lâm Biền - Tạp chí Di sản của Cục Di sản văn hóa phân tích: “Tinh thần của Phật giáo trí thức là muốn hòa nhập với thiên nhiên, vũ trụ. Do đó tinh thần bảo tồn di sản phải trên nền tảng tư tưởng hòa hợp này”. Trước thực trạng diễn ra tại khu vực này, GS gay gắt: “Mọi hành động phá vỡ cảnh quan gốc đều là hành động trước mắt, là phạm pháp. Đó còn là tội lỗi đối với lịch sử và tâm hồn truyền thống”.
Hiện nay, Cục Di sản văn hóa cũng đã vào cuộc tìm hiểu sự việc diễn ra tại suối Giải Oan. Hy vọng việc tác động làm biến dạng di tích, cảnh quan trong khu thắng tích đã được xếp hạng quốc gia sẽ không bị chìm xuồng. Bên cạnh đó, làm sao để lấy lại vẻ đẹp cũ của cảnh quan nơi đây cũng như bảo vệ cho núi rừng Yên Tử không bị "xâm thực" bởi sự ấu trĩ của "tư duy xi măng", "tư duy mới hóa" là vấn đề lớn hơn nhiều lần.

Lưu Nguyễn

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Du lịch lấy thưởng: Coi chừng "dính chưởng"!

Đơn vị tổ chức quảng cáo rằng đây là những “dịch vụ hoàn hảo” kết hợp du lịch – kinh doanh mạng – làm việc tại nhà. Tuy nhiên, các luật sư cảnh báo người tham gia có thể gặp rủi ro khó lường.

Nhiều người tại TPHCM, Hà Nội và các tỉnh, thành như Tây Ninh, Nha Trang, Quảng Trị… đang rủ nhau tham gia một hình thức kiếm tiền mới: không cần kinh doanh sản phẩm gì, chỉ cần đóng tiền để đặt phòng du lịch, trở thành thành viên công ty  rồi “giới thiệu” nhiều người cùng tham gia là được hưởng hoa hồng, thưởng tiền, đi du lịch nước ngoài... Tuy nhiên, sự thật của phương thức kiếm tiền này không dễ như quảng cáo.
Tiếp chúng tôi tại văn phòng đại diện của công ty D. ở quận Tân Bình-TPHCM, vị trưởng phòng tên N. quảng cáo công ty thuộc một tập đoàn ở Mỹ, có trụ sở chính ở Hà Nội và đang mang đến cho khách hàng một “dịch vụ hoàn hảo kết hợp 3 xu hướng: du lịch – kinh doanh mạng – làm việc tại nhà”.
.
Theo trưởng phòng N., khách đăng ký mua gói dịch vụ du lịch giá 375 USD sẽ nhận được hóa đơn điện tử do công ty mẹ ở Mỹ cấp, kèm theo đó là tài khoản cá nhân để tham gia hệ thống và có cơ hội nhận thưởng tiền mặt, được đi du lịch nước ngoài và các phần thưởng lớn là ô tô, villa… Cụ thể, hội viên giới thiệu được nhiều người vào mạng lưới và giúp họ lôi kéo thêm nhiều người khác tham gia sẽ được thăng cấp dần, được thưởng từ 1.000 USD đến 15.000 USD. Cùng với đó là khoản “hoa hồng” hậu hĩnh 5% - 13% giá trị tiền nộp của những người vào sau, được thưởng toàn cầu 3%...

Mới đây, chị Oanh ở quận Phú Nhuận – TPHCM đã gửi đơn khiếu nại đến Sở Kế hoạch - Đầu tư TPHCM, Chi cục Thuế TPHCM, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch để nhờ can thiệp vì “lỡ” đóng tiền làm hội viên của công ty T. với hy vọng được đi du lịch miễn phí và được tặng tiền mặt. Theo lời giới thiệu của công ty này, khách hàng chỉ cần đóng 275 USD đặt phòng giảm giá đi du lịch là trở thành hội viên; giới thiệu được càng nhiều khách hàng tham gia sẽ được thưởng 500 USD, thậm chí 10.000 USD. Chị Oanh đóng tiền và giới thiệu người thân cùng tham gia, tổng cộng là 7 chỗ (hết 1.925 USD). Phát hiện công ty không có tư cách pháp nhân để hoạt động du lịch nước ngoài nên chị đòi lại tiền nhưng nhiều lần vẫn không được. Gần đây nhất, chị tìm đến địa chỉ mới của công ty T. ở quận 2- TPHCM thì phát hiện đây là trụ sở của công ty khác, ông giám đốc đã “cao chạy xa bay”...

Tại Hà Nội, loại hình vừa du lịch miễn phí vừa được thưởng tiền phát triển rầm rộ. Nhiều công ty đua nhau tổ chức đưa khách đi du lịch với điều kiện khách phải đóng một khoản tiền ban đầu để trở thành hội viên, sau đó được chọn đi du lịch miễn phí hoặc mua sản phẩm với giá ưu đãi 50%. Có công ty quảng cáo khách giới thiệu thêm 1 người cùng đi sẽ được thưởng 1 triệu đồng, thêm người thứ 2 được thưởng thêm 800.000 đồng, người thứ 3 thêm 1,2 triệu đồng...

Cơ quan quản lý không hề cấp phép

Một điểm chung của các công ty này là việc tổ chức hoạt động tương tự như công ty đa cấp, sử dụng mô hình “nhị phân”: tổ chức hoạt động khá bài bản, đào tạo hội viên “môi giới” và  khuyến khích khách hàng bỏ tiền mua nhiều gói dịch vụ để được thưởng.

Theo các luật sư, thông qua việc bán các gói dịch vụ đặt phòng, những công ty này đã huy động được số tiền rất lớn mà không phải trả lãi, dùng tiền của người tham gia sau trả cho người tham gia trước. Phần lớn khách hàng đến với những công ty này với mục đích kiếm tiền chứ không phải đi du lịch nên chấp nhận “biếu không” cho công ty khoản tiền vài trăm USD đóng ban đầu (trong vòng 1 năm không đăng ký đặt phòng thì mất quyền đặt phòng). Công ty mời người đi du lịch rồi tham gia và lôi kéo người khác đóng tiền để hưởng hoa hồng, trường hợp công ty sau khi chiếm dụng số vốn lớn rồi biến mất thì khách hàng sẽ mất trắng...

Hoạt động của các công ty này có hợp pháp hay không cũng là cả một vấn đề. Dù công ty D. cho rằng đã có 70.000 hội viên trên cả nước và hơn 10.000 hội viên ở TPHCM nhưng Sở Kế hoạch - Đầu tư và Sở Công Thương TPHCM đều khẳng định không cấp phép hoạt động văn phòng đại diện, không quản lý hồ sơ của văn phòng đại diện tại TPHCM cho công ty này. Các hợp đồng công ty D. ký kết với khách hàng đều được soạn rất chung chung, mơ hồ; hình thức thu tiền không rõ ràng (khách nộp tiền thông qua người giới thiệu, phải vài ngày sau mới nhận hóa đơn điện tử)…

Hay như công ty T., việc thu tiền và viết phiếu thu không đúng theo quy định về tài chính, có sự nhập nhằng giữa việc trở thành hội viên và đặt phòng giảm giá tour. Đặc biệt, trên tất cả giấy tờ các công ty này ký đều không có dòng nào thể hiện cam kết về chuyện thưởng tiền 500 USD, 1.000 USD, 10.000 USD hay 15.000 USD… nên nếu xảy ra tranh chấp, khiếu kiện thì khách hàng chắc chắn nắm phần thua thiệt.

Lúng túng vì quá mới!

Theo Sở Công Thương TPHCM, đây là hình thức kinh doanh mới nên cơ quan chức năng còn lúng túng trong công tác quản lý. Sở Công Thương đã đề xuất Cục Quản lý Cạnh tranh phối hợp cùng các cơ quan liên quan nghiên cứu tổng thể mô hình trả thưởng của các công ty dạng này để trên cơ sở đó ban hành quy định cấm doanh nghiệp áp dụng một số mô hình trả thưởng có dấu hiệu kinh doanh đa cấp bất chính.

Du lịch, GO!- Theo Nguoilaodong